Thống Kê
Hiện có 5 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 5 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 104 người, vào ngày Sun Jan 07, 2018 11:04 pm
Latest topics
» Những tình khúc vượt thời gian
Yesterday at 12:56 am by phannguyenquoctu

» Giáo dục Công dân (Tổng hợp)
Sat Aug 18, 2018 11:59 pm by phannguyenquoctu

» Thầy Ngoạn Cô Hoa
Tue Aug 14, 2018 1:55 pm by phannguyenquoctu

» Võ thuật tổng hợp
Tue Apr 24, 2018 5:02 am by phannguyenquoctu

» Quyền Anh
Tue Apr 24, 2018 4:33 am by phannguyenquoctu

» Phim hành động, võ thuật tổng hợp
Tue Apr 24, 2018 3:58 am by phannguyenquoctu

» Bạn Phan Tấn Hoàng mãi ở lại trong lòng gia đình, người thân, của 87TuNghia và bạn bè thân hữu
Mon Dec 18, 2017 2:02 pm by phannguyenquoctu

» VỀ LẠI MÁI NHÀ XƯA - 20 - 11 - 2010
Mon Dec 18, 2017 2:02 pm by phannguyenquoctu

» 87SG mừng bạn Khôi về nhà cũ
Mon Dec 18, 2017 12:11 pm by phannguyenquoctu

» hãy trả lời em....
Wed Nov 29, 2017 12:35 pm by phannguyenquoctu

» Các hoạt động chào mừng 20-11-2014 "made in 867TN"
Fri Nov 10, 2017 1:25 am by phannguyenquoctu

» Clips tổng hợp
Wed Nov 01, 2017 12:47 am by phannguyenquoctu

» Vật lý Thiên Văn
Wed Sep 27, 2017 1:08 am by phannguyenquoctu

» Vang bóng một thời
Thu Sep 21, 2017 1:08 am by phannguyenquoctu

» Thơ sưu tầm, thơ tặng....
Wed Sep 13, 2017 2:25 am by phannguyenquoctu

» ...proud to be a "nguoi mien trung"
Mon Sep 11, 2017 11:54 pm by phannguyenquoctu

» tiêu chí !!!
Mon Sep 04, 2017 8:31 pm by phannguyenquoctu

» Việt Sử
Sun Jun 25, 2017 1:15 am by phannguyenquoctu

» Em yêu khoa học
Wed Jun 14, 2017 8:54 am by phannguyenquoctu

» đau khớp, viêm khớp
Sun Jun 11, 2017 1:29 am by phannguyenquoctu

» 87TưNghĩa kỷ niệm 30 năm xa Trường Tư Nghĩa I
Tue Jun 06, 2017 12:34 am by phannguyenquoctu

» Đường về nguồn cội
Fri Jun 02, 2017 1:37 am by phannguyenquoctu

» MAN AND BEAST (18+)
Fri Jun 02, 2017 12:52 am by phannguyenquoctu

» Hình vui
Tue May 30, 2017 1:04 am by phannguyenquoctu

» Một nắm Đôla
Sun May 28, 2017 11:22 pm by phannguyenquoctu

Top posting users this week
phannguyenquoctu
 

Top posting users this month
phannguyenquoctu
 

Top posters
phannguyenquoctu (7043)
 
TLT (2017)
 
letansi (1008)
 
le huu sang (320)
 
lamkhoikhoi (299)
 
pthoang (257)
 
luck (220)
 
sóng cát trùng dương (209)
 
hatinhve (181)
 
Admin (156)
 

September 2018
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930

Calendar Calendar


Làm sao bây giờ???? ??? ?????

Go down

Làm sao bây giờ???? ??? ?????

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 15, 2011 8:52 pm

Làm sao bây giờ???? ??? ?????

Sự hiếu kỳ đớn hèn trên đường phố

(VietNamNet) Chiều 13/8, một thanh niên nằm bất động trên mặt đường trước nhà số 203 Võ Thị Sáu (P.7, Q.3, TP.HCM). Chiếc xe buýt đầy khách dừng cách đó chừng 1m. Trên lề đường nhiều người hiếu kỳ tụ tập đứng nhìn...

Nhận định đầu tiên, một tai nạn do xe buýt gây ra, bởi dưới lòng đường tài xế và nhân viên nhà xe vẫn còn đứng đó.

Nhưng nhìn kỹ lại, hành khách vẫn còn nguyên trên xe, bình thản đến lạ lùng.

Nan nhân vẫn nằm im. Chiếc xe máy đổ lăn ra. Người hiếu kỳ vẫn cứ nhìn, không ai có một động thái nào cứu giúp nạn nhân...

Rồi từ trong dòng xe cộ lưu thông trên đường, nhiều chiếc xe máy tấp vô lề.

Ba thanh niên còn rất trẻ lao đến chỗ người bị nạn. Nạn nhân bất tỉnh, họ tìm cách đưa đến bệnh viện. Một trong ba người đứng giữa đường chặn những chiếc xe đi ngang qua.

Xe sang trọng có, xe bình thường có. Nhưng xe nào cũng dửng dưng đi qua.


Chặn mãi, nhưng không xe nào dừng

Trong lúc ba thanh niên không biết xoay trở ra sao thì từ xa tiếng còi hụ của xe cứu thương vọng lại. Một trong ba thanh niên nói: “Chắc họ không dừng đâu, vì xe đang chuyển bệnh nhân”.

Chúng tôi buột miệng "mấy em cứ chặn lại, họ sẽ dừng" và cùng với các thanh niên này ra hiệu cho xe cấp cứu.

Xe cấp cứu mỗi lúc một gần. Tiếng còi hụ vẫn liên tục vang lên. Rồi đầu xe chuyển hướng đến nơi có người bị nạn.

Bác tài xe cứu thương nhảy vội xuống xe mở cửa sau. Bên trong, trên băng ca, một bệnh nhân đang thiêm thiếp. Người nhà bệnh nhân đứng dậy khỏi băng ghế. Bác tài hối: “đưa nhanh lên”.

Ba thanh niên đến bên nạn nhân. Một người nhấc hai chân. Một người lòn tay bên dưới đỡ lưng và người còn lại nâng nhẹ đầu. Nạn nhân được đặt êm ái trên băng ghế xe cứu thương. Chiếc xe hú còi chạy đi.

Người hiếu kỳ tản dần. Tìm hiểu trong số người đã chứng kiến ngay từ đầu, tai nạn do hai xe máy va quẹt nhau. Rất may xe buýt thắng kịp khi nạn nhân vừa ngã xuống. Chiếc xe gây tai nạn bỏ chạy mất dạng...

Thoáng nhìn bên hông xe cấp cứu, logo của Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Ba thanh niên lên xe tiếp tục công việc.

Chúng tôi không kịp hỏi từng người. Một trong số đó cho biết: "Chúng em là đoàn viên Thanh niên trong đội phản ứng nhanh của Thành đoàn TP.HCM".

Trần Chánh Nghĩa

http://vn.news.yahoo.com/s%E1%BB%B1-hi%E1%BA%BFu-k%E1%BB%B3-%C4%91%E1%BB%9Bn-h%C3%A8n-tr%C3%AAn-%C4%91%C6%B0%E1%BB%9Dng-ph%E1%BB%91.html



1.926 lời bình

42 Tran cách đây 10 giờ
Đó là do xã hôi tạo ra những người dân như vậy . Đây kể câu truyện của tôi thấy có đau lòng không ?
Tôi đang chạy xe LEXUS đời mới nha. thì thấy 1 thằng chạy xe 2 bánh cùng chiều nó đâm vào mấy đống đá xây dựng để bên đường té xuống ngay trước đầu xe của tôi cách khỏang 10m, tôi chạy qua luôn, nhưng động lòng trắt ẩn nên dừng lại xuống xe xem nó có bị sao không, thì ra là 1 thằng say rươu nó nằm bất tỉnh luôn.Dân ở đó 2 bên đường bán hàng họ túa ra xem và họ cũng thấy là thằng này nó tự té rõ ràng như vậy ? Và họ nhờ xe chở đi BV, tôi cũng chở đi đàn hoàn đến BV. Đến BV thì nó cũng bất tỉnh chưa tỉnh dậy và BV khám bị gẫy chân, BV nghĩ là tai nạn giao thông và báo cho CA giữ chúng tôi lại. Họ cứ lý lẽ là xe chúng tôi gây tai nạn,nếu không gây tai nạn thì dừng lại làm gì và chờ nạn nhân tỉnh dậy rồi mới tính tiếp ( xui là nó không chết, chứ nó mà chết còn phiền nữa ), rồi CA họ giam xe tôi,tôi chỉ cho họ là xe tôi không có va quẹt gì cả, họ không tin cứ giam xe rồi nhờ bên CA giám định khoa học xuống kiểm tra giám định.Sau đó 15 ngày thì CA họ cứ quả quyết là xe tôi có trầy xước vài chổ như cọng tóc vậy? bố khỉ xe ở VN chầy mấy chổ tí tí thì đầy với thói chạy xe honda ẩu và nhiều như vầy thì trầy các chổ trên xe là đều đương nhiên nhưng quan trọng là nó đâu có ăn nhập gì với vụ tai nạn va quẹt này. Cái thằng này nó về gần đến nhà mới té, nên chổ đó là ngườo quen của nó không, nên khi CA họ đến đều tra kêu các người đó làm chứng thì ai cũng không chịu ra làm chứng cả,và họ thấy gia cảnh nó cũng quá nghèo nên làm lơ luôn sự thật, trong thời gian đó tôi phải đóng viện phí cho nó, tới lui thăm nuôi nó như là chính tôi gây ra tai nạn vậy. Cuối cùng bên CA chắc là đuối lý cũng như không đủ chứng cớ, cứ bảo tôi lên gặp thằng say thương lượng đền bù nó đi và lấy giấy bãi nại không tranh chấp kiện tụng gì sau này nữa thì cho tôi lấy xe về. Khi có giấy của thằng say này lên CA, CA bảo tôi làm 1 tờ giấy cam kết không kiện tụng gì nữa mới cho lấy xe về . Xem như CA phủi trách nhiệm là làm đúng hay sai vụ này.
Kết quả chiến lợi phẩm cho vụ giúp người này tôi thu được những gì ?
1/ Được giam xe 30 ngày phải tốn phí.
2/ Tốn hết 30 triệu tiền để lấy được giấy bãi nại của thằng say.
3/ 4 người ngồi trên xe phải đi tới đi lui 3 lần để lấy lời khai với CA.
4/ Còn tôi trên 10 lần vừa CA vừa thăm bệnh.
5/ Công việc bê trễ hao tâm tổn sức biết bao nhiêu.
Xin các bạn nếu có làm việc tốt thì xem có đủ khả năng như tôi không thì hãy làm.
Vì thế đừng hỏi tại sao người tốt ngại làm việc tốt là vậy đó.
Câu trả lời (151)

22 Blackrossy cách đây 11 giờ
Các bạn ạ,tôi cũng đã có một lần trở thành nạn nhân vì cứu giúp người bị nạn.Trên đường đi đón khách thì tôi thấy người đàn ông bị tai nạn giao thông mặt đầy máu,vì thấy thời gian còn hơn 1 tiếng nữa mới đến giờ nên tôi đã dừng xe & cùng mọi người đưa người bị nạn lên xe để đến bệnh viện,nhưng k một ai chiụ đi cùng.Tôi một mình chở nạn nhân đến bệnh viện,mọi chuyện bắt đầu rắc rối từ đây,bảo vệ BV giử xe tôi lại,bảo tôi trình giấy tờ,làm bảng tường trình sự việc,thời gian rảnh của tôi sắp hết,máy nhắn tin réo liên hồi(lúc đó đtdđ chưa phổ biến như bây giờ),rồi người nhà nạn nhân đến k nói k rằng đã túm cổ áo tôi mà thoi cho một thoi,may mà có bảo vệ can ngăn.Bị lỡ việc vì trễ giờ,kể cả uy tín bị ảnh hưởng,bực bội vì thói quan liêu của bệnh viện & sự nóng nảy,k hiểu biết của người nhà nạn nhân.....thử hỏi các bạn lần sau tôi có còn dám ra tay nghĩa hiệp nữa k????
Câu trả lời (19)

22 Thuong cách đây 8 giờ
Đọc bài viết của tác giả "Sự hiếu kỳ đớn hèn trên đường phố" diễn tả một tai nạn xãy ra trên phố. Cho rằng mọi người vô cảm trước trước sự cần giúp của người bị nạn. Tôi biết chắc là chưa bao giờ ra tay giúp người nên cách nhìn có phần đơn giản.
Khi đưa tay nạn đi, đến bệnh viện đâu dễ dàng đưa vào rồi đi.
Lỡ bệnh nhân hôn mê hay chết là coi như lãnh đủ với người nhà và công an. Thậm chí còn bị nghi là kẻ gây ra tai nạn. Những người ở hiện trường khi quay lại, họ nói không biết tôi!
Bản thân tôi đã gặp nhiều việc đã nêu và mất việc làm do thời gian đi tới đi lui giải quyết sự vụ.
Vậy sự việc do đâu? Hệ thống pháp lý của mình còn lắm bất cập. Cho nên hãy thay đổi hệ thống đó rồi hãy trách người dân thiếu nhiệt tình.
Câu trả lời (11)

13 Huong cách đây 11 giờ
Xã hội còn nhiều người tốt mà, cảm ơn ba người thanh niên đó nhiều nhé.
Câu trả lời (5)

17 Biển Đông cách đây 12 giờ
Câu chuyện có thật được kể sau đây:
Nói thẳng tôi không còn sống bên VN. Một lần về t/p HCM chơi thì gặp một cặp nam nữ đi trên xe hai bánh chạy vèo qua và làm rơi cái ví. Tôi cố gắng kêu lên và đuổi theo họ, nhưng hoàn toàn không kịp. Đành phải quay lại nơi họ làm rơi chiếc ví với ý nghĩ sẽ đem giao nộp cho CA phường hoặc CSGT gần nhất để truy tầm người bị mất và trả lại họ. Nhưng không ngờ khi đến nơi thì đã thấy một người trông bộ dạng rất nghèo, đạp xe ba bánh đã nhặt ngay trước mặt tôi. Cũng cẩn thận, tôi nói với người đó là cả hai cùng đến một CSGT gần nhất để giao nộp. Người ấy nhất trí ngay ko một chút cự cãi và cũng ko hề mở ví đó ra xem có gì quý giá trong đó không.
Khi đến nơi người CSGT thì sự việc xãy ra như sau, sau khi tôi trình bày sơ sự việc:
-Người CSGT khuôn mặt rất cau có nhìn tôi từ đầu đến chân (đánh giá?), chỉ sau khi tôi móc giấy tờ chứng minh là người ngoại quốc thì anh ta có vẻ dễ dãi hơn và bèn chuyển hướng sang anh lái xe 3 bánh
-Nhìn sang người đạp xe ba bánh cũng một cách rất xống sượng (cũng từ đầu đến chân), rồi hất hàm hỏi:
Anh đã mở ví ra?
Anh làm công việc gì? (?)
Chỉ sau khi có sự bảo đảm của tôi là anh ấy chưa hề mở ví ra, thì tay CSGT mới có vẻ dịu lại, nhưng nét mặt vẫn rất khó chịu và bắt đầu mở ví ra. Té ra bên trong chẳng có tiền bạc gì quý giá, chỉ một vài giấy tờ mà thôi. Khuôn mặt anh CS tỏ vẻ không muốn nhận lấy trách nhiệm lấy cái ví để truy tìm người mất để trả cho họ, nhưng cuối cùng cũng miễn cưởng làm việc đó một cách chiếu lệ, nói thật tôi không chắc là anh ta sẽ kiếm cách liên lạc với người bị mất ví. Vì thái độ anh ta hoàn toàn vô tâm, chẳng tỏ ra có một thiện chí gì cả.
Lúc đó câu hỏi tôi đặt ra là: Nếu lỡ người lái xe ba bánh (ăn mặc rất nghèo) nhặt được ví và không có tôi đi bên cạnh anh ta, thì anh ta có bị làm khó dễ? Dường như là vậy thi phải vì cách nhìn của anh CSGT đối với anh ba gác rất bất lịch sự và tỏ vẻ khinh thường.
- Nếu lần có xãy ra trường hợp tương tự, thì anh ba gác này có sẳn sàng giúp như thế nữa không, khi mà có thể hại đến thân?
Câu trả lời (35)

12 Nông Dân cách đây 11 giờ
Không phải họ không có trái tim đôi khi là mỗi chúng ta đây cơ mà cần có một cơ chế ưu tiên đặc biệt cho người cấp cứu bị tai nạn.Tiền viện phí ban đầu do bảo hiểm y tế chi trả có sự hỗ trợ từ nhà nước. Ngoài ra cần có chế độ bảo vệ người đi cấp cứu. Người đưa nạn nhân đi cấp cứu có đầy đủ các quyền cá nhân cơ bản như bảo mật. Tất cả các vấn đề về cá nhân từ việc khai tên tuổi đến chứng minh. Nhiều người than phiền khi có việc gấp nhưng thấy tai nạn vẫn chở bệnh nhân vào bệnh viện tới nơi nhập viện tạm thời đóng viện phí sẽ bị hỏi về thông tin cá nhân có liên quan đến bệnh nhân hay không. Không được rời khỏi hiện trường như bị tạm giữ rồi mời công an tới làm việc rồi tìm lời khai như là một nhân chứng........ Nhiều người sợ phiền hà như thế mà làm ngơ còn có vụ người nhà bệnh nhân vào chưa biết đầu đuôi tưởng người đó gây tai nạn lao vào đánh đấm nữa chứ. Nhiều người muốn đưa nạn nhân đi cấp cứu mà sợ cái kiểu tạm giữ đó. Chừng nào chưa có biện pháp bảo vệ các quyền đơn giản đó cho người đưa nạn nhân đi cấp cứu thì chúng ta sẽ vẫn mãi còn than thở kiểu này.
Câu trả lời (13)

18 Nguyen H cách đây 7 giờ
thế cái "CHÚNG TÔI BUỘT MIỆNG" ở đây là những ai thế? sao cái chúng tôi ko lao vào giúp đỡ người bị nạn mà còn thời gian quan sát sự việc, chụp ảnh các chi tiết và "MẤY EM CỨ CHẶN LẠI HỌ SẼ DỪNG", sao lúc ấy "CHÚNG TÔI" ko ra chặn??!!
Câu trả lời (19)

13 Củ Chuối Tiên Sinh cách đây 11 giờ
Lại nói chuyện làm phúc.cách đây 2 năm,tôi bị tai nạn gẫy tay nên thường xuyên ở nhà và nhin ra đường vào buổi chiều.Một hôm vào khoảng 17h chiều tôi thấy một người đàn ông trung niên đi xe gắn máy qua trước cửa đánh rơi một chiếc ĐTDD,lúc đó đường vắng không có ai qua lại nên tôi đã ra nhặt chiếc điện thoại đó lên và lấy ghế ra trước cửa ngồi chờ người mất của quay lại,nhưng chờ mãi không thấy ông ta quay lại.Tối hôm đó khoảng 19h30 thì có một giọng con gái trẻ gọi vào chiếc điện thoại đó và nói là con gái của người mất điện thoại,cô ta nói là Ba của con xỉn nên giờ ổng ngủ rồi,chú ở chỗ nào để con tới xin lại.Tôi rất mừng và chỉ nhà cho cô ta tới lấy đt.Khi tới nơi cô ta đi cùng một anh thanh niên.tôi mang điên thoại ra trả cho cô ta và nói :" đây là điện thoại,con mang về,tay chú bị đau,giờ nhà hết nước uống mà chú đến giờ uống thuốc.Nếu có thể thì đổi giúp chú bình nước ở ngoài đầu ngõ.Đây bình đây"Tôi nói và đưa cho cô gái tờ giấy 50.000.Cô gái đang do dự định đi thì anh thanh niên nẫy giờ đứng phía ngoài nói:”ông muốn chuộc bao nhiêu thì cứ nói,không phải đi đâu hết”.Lúc này cô gái cũng trở mặt luôn,cô ta nói:”đất này là đất của tui,chú muốn gì”.Lúc đó một tay tôi gẫy chỉ còn một tay lành,bê được bình nước 20 lít là điều khó hơn lên trời,tôi còn giám muốn gì nữa.Tôi chỉ nói với 2 người đó là nếu tôi mà tham thì đem bán luôn được nhiều hơn là cho mấy người chuộc chứ.Về sau tôi mới biết cô gái đó là cán bộ đoàn của Phường còn anh thanh niên đó là chiến sĩ công an.Từ đó hễ ra đường thấy cái gì không bình thường là tôi không nhìn nữa,quay đi chỗ khác
Câu trả lời (18)

12 Tran Tet cách đây 10 giờ
Tui có đi coi 1 vụ nhảy lầu tự tử ở BT, khi công an đến điều tra thì có 1 người thanh niên đứng ra nói rằng(lúc tui chạy thể dục ngang đây, tui nghe cái bịch, tui chạy lại thì thấy người đó đang quằn quại nên tui ĐT ngay ) tức thì anh công an trừng mắt quát(mày tám hả mày, nếu mày biết từ đầu thì tao sẽ bắt mày để điều tra sự việc) chàng thanh niên này hoảng hồn lủi mất tiêu, và người dân chứng kiến cũng từ từ lui đi hết.
Vậy thử hỏi sự vô cảm đó xuất phát từ đâu? hay chẳng qua là người ta sợ bị liên lụy như anh chàng TN kia??? tui nghĩ người VN chưa vô cảm đến mức như nhà báo viết đâu, phải chăng vì một phần là sợ liên lụy....
Câu trả lời (3)

13 Ban cách đây 9 giờ
Có xét đi cũng có xét lại...làm ơn mắc oán...thiệt 100% nếu lục hồ sơ chắc còn...

chuyện kể vầy nè, mình ở chung phòng với 1 ông anh học bách khoa, lúc đó là 11h30 năm 2004, ngày hok nhớ, anh đi qua đoạn lý thường kiệt, đang chạy tèn tèn trên đường về bổng dưng nghe 1 cái rầm, trước mắt là 3 người trên 2 xe ----ng nhau rất nặng, 1 phụ nữ và 2 anh thanh niên sinh viên, mặc áo bách khoa, anh của mình cũng là sv bách khoa, thấy vậy người anh của mình liền tấp xe vào lề, lúc này hok ai coi xe luôn, bỏ lên lề, kêu taxi đưa 3 người vào bệnh viện thống nhất sơ cứu, xong quay về hiện trường tai nạn lấy xe, chuyện nhỏ vậy xé thành to, cả ba xe - xe anh mình, được đưa về công an luôn, công an tân bình, anh mình đến và trình bày sự việc vậy, họ nói là không giải quyết, tự nhiên làm ơn còn mắc oán, từ khi sự việc xảy ra, ông anh mình cứ đi tới đi lui giữa nhà, bệnh viện, và công an. tốn thời gian, tiền bạc....
trở lại vụ việc, ông anh mình phải xin giấy có chữ ký của người bị nạn, và người gây tai nạn, ghi rõ là anh mình chỉ là người đi đường giúp, họ mới trả xe lại, tốn gần 1 tuần họ mới trả cái xe......
khi trả xe còn đóng tiền 300 nghìn đồng vì xe giam trong bãi, dắt xe ra ngoài tiệm sửa thêm 300 nghìn nữa vì bị công an bẻ khóa cổ, trong lúc bỏ trên lề,
thiết nghỉ nếu 1 trong 2 bên mà có người chết, không ký cái tờ giấy chứng nhận là ông anh mình là người đi đường có tấm lòng rộng lượng, làm ơn, thì làm sao lấy được cái xe ra...thật nực cười cho mấy ông cán bộ công an tân bình.........thế là ông anh chửi mấy ổng 1 trận đã đời, xong lấy xe ra.........

vì thế kể từ đó khi ra đường mình thấy tai nạn mình cũng muốn giúp thiệt.....nhưng nghỉ lại cái cảnh ông anh của mình........ớn quá......thôi đi cho nó lành.......sợ làm ơn mắc oán quá......

lý do vì đâu mình có suy nghĩ như vậy.......mình đoán là sẽ có người cũng như mình....mang tâm trạng gọi là sợ...........
Câu trả lời (16)

10 Dung cách đây 8 giờ
Không phải cứ thấy người gặp nạn xông vô cứu là hay. Nhiều khi người ta bị chấn thương cột sống, mình nhấc người ta lên không đúng cách thì cuối cùng thành ra hại người ta. Trong một số trường hợp làm ơn thì lại mắc oán vì tác động đến hiện trường tai nạn làm sai lệch hiện trường, hoặc trở thành đối tượng bị tình nghi như tình huống cố gắng cứu một người bất tỉnh nằm trong hẻm vắng, cuối cùng bị công an nghi là người đã đánh người kia bất tỉnh, và khi người kia không tỉnh lại mà chết, mình mang vạ. Vậy thì cứu người nhưng phải cân nhắc cả việc bảo vệ mình. Ứng xử thông minh nhất là gọi xe cứu thương, gọi cảnh sát tới, vì họ làm việc này tốt hơn mình.
Câu trả lời (7)

13 Missmoon12a2 cách đây 9 giờ
Tựa đề bài viết dùng từ "đớn hèn", tôi không hiểu lắm từ này nghĩa gì? Hèn hạ, đê tiện? Có phù hợp với nội dung bài viết không? Sự hiếu kỳ một cách thờ ơ vô cảm thì đúng hơn. Tác giả bài viết đã dùng từ quá nặng. Mà tác giả cũng là một trong số những kẻ hiếu kỳ đó chứ? Còn bình tĩnh miêu tả cảnh vật xung quanh, có giúp đỡ ai đâu? Thế tác giả ngồi đó mà ngoác mồm lên án, chỉ trích thiên hạ vô tâm? Nên xem lại bản thân trước đi...! Có thấy 3 thanh niên đó không? xuống xe lao vào cứu người ngay, chứ có ai bình tâm mà quan sát không gian xung quanh như tác giả? Ra đường mà lỡ xui có gặp nạn, xui dữ lắm gặp thêm tác giả bài viết này, đợi anh ta ngồi tả cảnh, lên án mọi người mà chẳng giúp gì ai thì cũng coi như....tiêu luôn rồi!
Câu trả lời (11)

10 Truc cách đây 7 giờ
thế "chị" Trần Chánh Nghĩa lúc đấy chị làm gì ? cố chụp mấy bức kiếm ăn hả ?
"mấy em cứ chặn lại, họ sẽ dừng" ( chị chặn xe cho 3 thanh niên khiêng cho nhanh - hay lại làm thêm chục kiểu nữa ) >>> Sự hiếu kỳ đớn hèn trên đường phố <<< thêm chữ " và tôi " vào sau nữa chắc mọi người ủng hộ nhiều hơn đấy
Câu trả lời (9)

17 Loc cách đây 7 giờ
Tại sao chúng ta lại làm ngơ trước sự việc này?
1/ Không phải người thân của chúng ta.
2/ Sợ tự rước phiền phức vào bản thân. (Quan trọng nhất)
Chúng ta nhận định được vấn đề đó nên chúng ta làm ngơ. Cũng như tác giả bài báo này. Anh đã làm gì khi chứng kiến toàn bộ sự việc ngay từ đầu?
Câu trả lời (12)

18 Son cách đây 12 giờ
Mình nè ghặp một anh say rượu lao xe vào con lươn . Mình và bạn gái đi ngang thấy vậy bạn gái mình bảo xuống đở anh ta dậy. Dựng xe sát lề đúng làn đường , những người vô cảm đi qua nhìn người bị nạn không nhìn đường chạy , Đụng bạn gái túi rạn xương chân nay mới khỏi. Con xe tôi thì phần hậu không còn gì các bạn ạ . Nhiều lúc mình tự hỏi ai làm cho người ta như vậy ?....
Câu trả lời (12)

6 Vo Van Dung cách đây 9 giờ
Một phần văn hóa hình thành do pháp luật chưa rõ ràng chăng? Người dân chắc ai cũng muốn giúp vì không phải ai cũng bận rộn, nhưng do họ sợ bị liên lụy, chồng giúp thì vợ can, con giúp thì mẹ lo...! Họ sợ bị ăn vạ, họ sợ bị đánh nhầm hoặc bị công an thẩm tra? đó cũng là cảm giác của tôi nên tôi hiểu điều đó, vì vậy nếu luật pháp mà khuyến khích, thậm chí là biêu dương, tặng thưởng cho các hành động cứu người thì chắc chắn ai cũng làm (phải công bố rõ). Và một điều nữa là làm sao cho người dân yên tâm tư tưởng khi giúp nạn nhân rằng họ không bị liên lụy, phải đảm bảo điều đó!
Câu trả lời (6)

37 Xu Dua cách đây 12 giờ
Anh nhà báo này cũng có khác gì những người đứng đó đâu kia chứ!!!!!!!!!!!
Câu trả lời (23)

18Nguyen cách đây 12 giờ
Không phải họ không có trái tim, mà trái tim của họ chưa được thức tỉnh bởi một xã hội.
Câu trả lời (12)

16Tho Toh cách đây 12 giờ
ban than anh nha bao nay cung vo cam ca , anh ta nhin thay ngay tu dau nhung bat dong phai cho 3 nguoi thanh nien kia , roi doi den khi co xe cap cuu den .
Câu trả lời (7)

16 Cá Rô Đồng cách đây 12 giờ
Hạnh phúc là cho đi đâu chỉ nhận riêng mình!
Câu trả lời (11)
avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7043
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết