Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 60 người, vào ngày Sat Jun 02, 2012 10:53 pm
Latest topics
» 20 - 11 - 2016
Sat Nov 19, 2016 4:25 pm by TLT

» Những tình khúc vượt thời gian
Wed Nov 16, 2016 1:17 am by phannguyenquoctu

» hãy trả lời em....
Wed Nov 09, 2016 12:40 pm by phannguyenquoctu

» Khế
Tue Nov 08, 2016 11:38 pm by phannguyenquoctu

» Vật lý phổ thông - web hay
Sat Nov 05, 2016 9:03 pm by phannguyenquoctu

» Thầy Ngoạn Cô Hoa
Fri Nov 04, 2016 1:05 pm by phannguyenquoctu

» Kỹ năng cho trẻ
Mon Oct 24, 2016 10:25 am by phannguyenquoctu

» 87TuNghia thăm mẹ bạn Phan Văn Hồng
Tue Oct 04, 2016 10:18 am by TLT

» Cáo phó (28/9/2016) ông Già bạn Nhật qua đời
Tue Oct 04, 2016 10:11 am by TLT

» Cáo phó: Mẹ bạn Lê Tuấn Phát C5 qua đời 18/9/2016
Wed Sep 28, 2016 4:54 pm by TLT

» Phim hành động, võ thuật tổng hợp
Wed Sep 28, 2016 12:39 am by phannguyenquoctu

» Cáo phó: Cha vợ của Phan Nguyễn Quốc Tú qua đời 15/9/2016
Sun Sep 18, 2016 11:18 am by TLT

» Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Wed Sep 14, 2016 12:43 am by phannguyenquoctu

» Khai giảng 2016 - 2017
Wed Sep 07, 2016 4:14 pm by TLT

» Cáo phó (25/7/2016): Cụ Ông cha của bạn Lê Văn Giàu qua đời
Wed Jul 27, 2016 9:57 am by TLT

» Bạn Phan Tấn Hoàng mãi ở lại trong lòng gia đình, người thân, của 87TuNghia và bạn bè thân hữu
Sat Jul 23, 2016 4:01 pm by phannguyenquoctu

» Phương pháp học tập siêu tốc
Wed Jun 29, 2016 10:43 am by phannguyenquoctu

» Mạc Đĩnh Chi
Mon Jun 27, 2016 10:18 pm by phannguyenquoctu

» 4 cách tự kiểm tra sức khỏe tại nhà chỉ mất một phút
Fri Jun 24, 2016 2:52 pm by phannguyenquoctu

» Kỹ năng tổng hợp
Sun Jun 12, 2016 9:53 pm by phannguyenquoctu

» Clip những bức ảnh biết chuyển động kỳ diệu
Sun Jun 05, 2016 3:59 am by phannguyenquoctu

» Điều gì xảy ra nếu bạn ăn hoa chuối
Sat Jun 04, 2016 8:19 pm by phannguyenquoctu

» Tự chữa tiểu đường từ lời một chân tu: Bạn có đoán được tên phương pháp này?
Tue May 31, 2016 12:03 pm by phannguyenquoctu

» Phan Nguyễn Quốc Tú - Hè 2014
Fri May 27, 2016 3:14 pm by TLT

» Bế giảng năm học 2015-2016
Fri May 27, 2016 3:06 pm by TLT

Top posting users this week

Top posting users this month

Top posters
phannguyenquoctu (6171)
 
TLT (2016)
 
letansi (1008)
 
le huu sang (320)
 
lamkhoikhoi (299)
 
pthoang (257)
 
luck (220)
 
sóng cát trùng dương (209)
 
hatinhve (181)
 
Admin (156)
 

December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 

Calendar Calendar


Thầy Ngoạn Cô Hoa

Trang 7 trong tổng số 8 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 02, 2016 7:47 pm

Xin Về Hưu





Cuối cùng thì sau 70 năm hoạt động các bộ phận của cơ thể cũng tề tựu về dự cuộc họp tổng kết. 


Các bộ phận lần lượt phát biểu:
1. Ðầu tiên là Não: “Tôi được sinh ra cùng lúc với con người và đóng một vai trò quan trọng.Tôi là cơ quan điều hành mọi hoạt động của con người và cho đến bây giờ tôi vẫn hoạt động tốt. Tôi xin được tiếp tục phục vụ”. 


2. Kế đến là Tim: “Tôi cũng được sinh ra cùng lúc với con người, tôi giữ một nhiệm vụ cũng không kém phần quan trọng. Tôi giúp việc tuần hoàn máu để nuôi sống cơ thể và các bộ phận khác. Ðến nay, tôi vẫn hoạt động tốt, tôi xin tiếp tục cống hiến”


Sau đó lần lượt các bộ phận khác cũng phát biểu và tất cả đều muốn tiếp tục cống hiến… Nhưng sau đó…


Trong lúc im lặng bỗng có một giọng nói yếu ớt phát ra từ phía bên dưới:
“Xin thưa các anh, tôi cũng được sinh ra cùng với con người nhưng tới năm 20 tuổi tôi mới được làm việc. 
Nhưng công việc của tôi rất là vất vả và nặng nhọc, phải làm việc trong đường hầm tăm tối, ẩm ướt và trơn trợt. Cho nên, sau 50 năm làm việc liên tục bây giờ tôi không còn khả năng để phục vụ nữa, tôi xin được về hưu” .


Các bộ phận khác nghe thế rất tức giận liền đập bàn nói:
“Ai! Ai! Có ngon thì ngóc đầu dậy nói lớn xem nào? 
Làm việc mới có 50 năm mà bây giờ đòi về hưu? Thế nà thế lào ???”


Giọng nói yếu ớt ấy lại vang lên: “Xin lỗi các anh, nếu em có thể ngóc lên được thì em xin về hưu để làm con mẹ gì!“

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 02, 2016 7:59 pm

                      HOA HẬU THẾ GIỚI 
    nhận xét vế "cái ấy" của đàn ông
                                                                                 Thursday, August 25, 2016 12:37 AM

  Các hoa hậu thế giới trả lời trong cuộc thi ứng đối về "cái ấy" của đàn ông .

 INDIA

Question: Ms India, how do you describe a Male Organ in your country?
Ms India: Well, I can say that Male Organs in India are like labourers.
Question: How can you say so?
Ms India: Because they work day and night...
(Applause! Applause! Applause!)

Câu hỏi: Chào cô hoa khôi Ấn Đô. Bên Ấn Độ người ta diễn tả "cái ấy" như thế nào?
Trả lời: Bên Ấn Độ người ta gọi là hạng thợ thuyền lao động.
Câu hỏi: Tại sao?
Bởi vì nó làm cả ngày lẫn đêm
(Khán thính giả : Hoan hô! Hoan hô)

SINGAPORE

Question: Ms Singapore, how do you describe a Male Organ in your country?
Ms Singapore: Well, I can say the Male Organs in Singapore are very Kiasu (Afraid to lose).
Question: How can you say so?
Ms Singapore: Because they always want to rush in quick and leave 15 minutes before
the show is over...
(Applause! Applause! Applause!)

Câu hỏi: Chào cô hoa khôi Singapore, bên Singapore người ta diễn tả "cái ấy" như thế nào?
Trả lời: Nó rất Kiasu (người ta sợ phải mất nó).
Câu hỏi :Tại sao?
Bởi vì nó đến rất vội vã và rút lui 15 phút trước khi màn trình diễn bế mạc.
(Hoan hô! Hoan Hô!)

MALAYSIA

Question: Ms Malaysia, how do you describe a Male 
Organ in your country?
Ms Malaysia: Well, I can say that Male Organs in Malaysia are 
like Proton Cars.
Question: How can you say so?
Ms Malaysia: Because they look tough but are actually very soft...
(Applause! Applause! Applause!)

Câu hỏi: Chào cô hoa khôi Malaysia. Bên nước cô người ta diễn tả cái ấy như thế nảo?
Trả lời: Bên nước tôi, người ta gọi nó giống như xe Troton. 
Câu hỏi:Tại sao? 
Bởi vì nó trông rất cứng nhưng thực tế là rất mềm.
(Hoan hô! Hoan hô!) 

KUWAIT

Ms Kuwait: Because they like to enter through the back door...
(Applause! Applause! Applause!)

Câu hỏi: Chào cô Kuwait. Bên nước cô người ta diễn tả cái ấy ra sao?
Trả lời: Bên nước tôi người ta cho rằng nó giống thằng ăn cắp.
Câu hỏi:Tại sao? Vì nó thường đột nhập cửa sau!
(Hoan hô!Hoan hô!)

PHILIPPINES

Ms Philippines: Well, I can say that Male Organs in our country 
are like gossips or rumours.
Question: How can you say so?
Ms Philippines: Because they pass from mouth to mouth...
(Applause! Applause! Standing ovation!)

Câu hỏi: Chào cô Philippines, bên nước cô người ta diễn tả cái ấy ra sao?
Trả lời: Nó giống những câu chuyện gẫu hay những tin đồn.
Câu hỏi:Tại sao? Bởi vì nó truyền từ miệng người này sang người khác.
(Hoan hô! Hoan hô!)

SPAIN

Ms Spain: Well, I can say that Male Organs in our country 
are like our very own Fighting Bulls or Toros.
Question: How can you say so?
Ms Spain: Because they charge in every time they see 
an opening...
(Applause! Applause! Applause!)

Câu hỏi: Chào cô Tây Ban Nha, Bên Tây Ban Nha người ta diễn tả cái ấy như thế nào?
Trả lời: Giống như đấu bò.
Câu hỏi:Tại sao? Vì nó bị tính tiền khi nó vừa mới được thấy màn đầu.
(Hoan hô! Hoan hô!) 

USA

Question: Ms America, how do you describe a Male Organ 
in your country?
Ms America: Well, I can say that Male Organs in our country 
are like gentlemen.
Question: How can you say so?
Ms America: Because they stand up every time they see a woman…
(Applause! Applause! Applause!)

Câu hỏi: Chào cô Hoa kỳ. Bên Mỹ người ta diễn tả cái ấy như thế nào?
Trả lời:Bên Mỹ người ta gọi là người lịch sự.
Câu hỏi:Tại sao? Bởi vì khi thấy đàn bà thì nó đứng dậy.
(Hoan hô! Hoan hô!)

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 02, 2016 8:16 pm

Bữa Tiệc Tái Sinh










Cô Betsy Davis


Chúng ta ai cũng đã vài chục lần dự tiệc sinh nhật, nhưng có lẽ chưa người nào dự một buổi họp mặt mà người đứng mời -cô Betsy Davis- gọi là “rebirth party,” xin dịch là tiệc tái sinh.
Cuối tháng Bảy 2016, cô Davis -một nghệ sĩ 41 tuổi, cư dân California- gửi email mời bè bạn họp mặt; cô nói rõ, “Không giống những buổi gặp gỡ thông thường, tôi mời quý bạn tham dự một cuộc họp mặt hơi đặc biệt, đòi hỏi quý bạn có khả năng chịu đựng sự xúc động, có chú tâm, và cởi mở.”

Trong ba năm vừa rồi Davis bị bệnh ALS -amyotrophic lateral sclerosis- chứng bệnh làm tê liệt hệ thống thần kinh và tủy, khiến người bệnh không điều khiển được các bộ phận trong cơ thể của mình như ý mình muốn.

Nói cách khác, bệnh nhân sống trong một cơ thể mà mình không còn làm chủ được nữa, cô ngồi xe lăn, ăn uống có người đút thực phẩm đến tận miệng, và vì không muốn tiếp tục sống trong cảnh gần chết đó nữa, cô quyết định tự tử.

California -tiểu bang cô đang sống là 1 trong 5 tiểu bang Hoa Kỳ- có luật cho phép bác sĩ giúp bệnh nhân tự tử; bốn tiểu bang kia là Oregon, Vermont, Washington, và Montana. Riêng Montana đòi bệnh nhân phải xin tòa cho phép bác sĩ giúp mình tự tử, tại bốn tiểu bang kia, bác sĩ có quyền tự quyết định với hai điều kiện: một là bệnh nhân mắc chứng nan y, không có thuốc nào trị được, và hai là bệnh nhân không còn sống được lâu hơn sáu tháng nữa, dù không tự tử.

Trong email mời bè bạn gặp mình lần chót, Davis viết, “Tham gia tiệc tái sinh, các bạn giúp đưa tôi vào cuộc hành trình dành riêng cho tôi. Tôi xin các bạn hành sử thoải mái, không cần trang phục đặc biệt; muốn mặc gì thì mặc, muốn nói gì thì nói, khiêu vũ, ca hát, cầu nguyện, ... tự ý; tôi chỉ xin các bạn một điều là đừng khóc với tôi. Một điều đó thôi. OK?”

Khoảng trên 30 thân nhân, bè bạn đã tới Ojai dự tiệc tái sinh của Davis. Ojai -nằm trong thung lũng Ojai- là một thị trấn của quận Ventura, phía đông bắc Los Angeles. Suốt buổi tối hôm đó, Davis ngồi trên xe lăn, trò chuyện với mọi người. Cô còn tổ chức một buổi trình diễn thời trang, chọn kiểu áo cho mỗi người bạn dự bữa tiệc tiễn đưa cô ra khỏi cuộc sống khổ ải vì bệnh hoạn.






Ngồi trên ghế điện, Davis tham dự cuộc vui với bè bạn









Tối tái sinh là tối 23, rạng ngày 24 tháng Bảy 2016. Davis tỉ mỉ nhắc nhớ những kỷ niệm giữa cô với từng thân nhân, từng bè bạn, đa số đến từ New York, Chicago, và nhiều thành phố ở tiểu bang California.

Mọi người xúc động vì ý thức được đó là lần nhắc nhở cuối cùng, nhưng mọi người đều cố gắng cầm nước mắt, nén xúc động để không phạm vào cấm điều duy nhất -cấm khóc- trong cái đám ma mà người chết chưa nằm trong quan tài.

Họ gọi tiệm Pizza, tiệm Tầu, tiệm Mễ đem đồ ăn giao tới nhà, họ mở nhạc, mở movie coi tuồng The Dance of Reality -tuồng Davis ưa thích. Họ khiêu vũ, họ hát để đừng òa khóc trong cái đám ma được người chết gọi là bữa tiệc tái sinh.

Cô Kelly, em ruột Davis, viết trên bản tin Voice of San Diego: “Điều khổ tâm là thỉnh thoảng tôi phải bước ra khỏi phòng họp để khóc; nhiều người làm như tôi. Tôi không thể nhìn chị tôi cười mà không òa khóc. Tôi biết chị tôi rất yêu đời, nhưng không làm gì khác hơn được là quyết định lìa đời. Bạn bè, thân nhân, không ai không biết là chị tôi tự tử với sự trợ giúp của bác sĩ. Họ gượng vui vì chị tôi muốn họ vui; nhưng làm gì có cái đám ma không nước mắt."

Sau bữa tiệc tái sinh, vào lúc 6:45 tối, Davis mặc một bộ kimono kiểu Nhật, ngồi trên xe lăn và được đẩy tới một cái giường đặt trên sườn đồi để, lần cuối cùng, ngắm cảnh mặt trời lặn; sau đó, cô uống ba thứ thuốc morphine, pentobarbital và chloral hydrate do bác sĩ viết toa riêng cho cô.

Bốn tiếng đồng hồ sau cô êm ái lịm dần, rồi tắt thở trước sự chứng kiến của cô Kelly, của cô nhân công thường ngày chăm sóc cô, của bác sĩ, và của người y tá chuyên làm massage cho cô.




Davis được đẩy tới một cái giường đặt trên đồi để lần cuối cùng, ngắm cảnh mặt trời lặn.






Davis nằm giường lần cuối cùng


Những người dự tiệc tái sinh nói cách chết của Davis đẹp như một màn kịch, và một trong những người dự tiệc -anh làm phim Niels Alpert- nói “nhiều người ao ước được chết nhẹ nhàng như Davis. Đổi ý trời cô biến cái chết thành một tác phẩm nghệ thuật."

Một tháng sau ngày luật tiểu bang cho phép bác sĩ giúp cư dân California tự tử hầu tránh đau khổ trong những ngày tháng sau cùng bị bệnh nan y, cô Davis là người đầu tiên khai trương đạo luật.

Oregon có luật này từ năm 1997, California chậm hơn vì nhiều người chống đối cho việc tự tử là đi ngược với thiên nhiên, khuyến khích những người mắc bệnh nặng tự tử để tránh cực khổ cho thân nhân phải chăm sóc mình, rồi lâm cảnh túng thiếu vì y phí quá nặng.

Bà Marilyn Golden thuộc tổ chức Disability Rights Education & Defense Fund, nói bà thương xót những người đang đau khổ vì bệnh nan y, nhưng vẫn phản đối đạo luật cho tự tử, vì nó sẽ “giết hàng triệu người đang khốn khổ vì bệnh hoạn.”

Tuy nhiên, chính bà Golden cũng có thể đổi ý nếu bà rơi vào tình trạng tuyệt vọng như cô Davis; trong suốt ba năm trời bệnh tình của cô mỗi ngày một trầm trọng hơn; cô không đứng được, không đánh răng được, không tự gãi ngứa được, và cuối cùng cô không nói rõ tiếng được nữa. Người chăm sóc cô phải diễn giải những âm thanh vướng cuộn vào với nhau cho người khác hiểu.

Nhưng cô vẫn cười, đau đớn không làm tắt được nụ cười yêu đời của cô, cô cười rất tươi; nụ cười tái sinh -rebirth- vẫn nở trên môi cô trong lúc mắt cô từ từ nhắm lại không còn thấy cảnh mặt trời lặn cuối cùng trong đời cô nữa.



Davis không chết, cô được giải thoát.





Bài: Nguyễn Đạt Thịnh

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 02, 2016 8:23 pm

Văn hóa : Đéo !!!


Lần đầu tiên, mới tới HN, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa. Vào một con hẻm, tôi gặp một ông cụ đi ngược chiều, tôi lễ phép hỏi thăm nhà bạn tôi, ông cụ nghễnh ngãng nghe tôi nhắc lại câu hỏi hai ba lần, ông lấy tay nghiêng một bên tai và lắc đầu trả lời:


“Tôi... đéo hiểu ông nói gì cả! ”

Tôi không buồn, đi tiếp. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: Này các cháu có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?
Một đứa bé trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn:


“Biết, nhưng đéo chỉ!”


Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên hỏi: “Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?.
Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc:


“Đéo biết!”


Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ, thô bỉ đến thế hả anh?!Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay:






“Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe!”


Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:
- Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v.v... Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: dũng cảm là gì? Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:


“Nghĩa là... là... đéo sợ!”


Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông thứ trưởng về định hướng giáo dục kiểu mới, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ Dũng cảm là: đéo sợ, cho ông nghe. Nghe xong, ông thứ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:


- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!
- !!!


- Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người mới là như thế đấy.

P/S: Tiên trách kỷ, hậu trách... thiên! Xã hội cứ kiểu nầy có gì mà đéo khá, văn hóa cứ "mất dạy" thì cũng đéo sao!... Các bạn đọc xong đéo like và đéo còm thì tớ cũng đéo giận ! Hihi...

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 02, 2016 8:27 pm

Bạn có  công nhận những điều dưới đây (là ĐÚNG) không ?


 

Một chiếc máy Smart phone cao cấp, 70% chức năng là dư thừa.
Một chiếc xe Sedan hạng sang, 70% tốc độ là dư thừa.
Một căn biệt thự sang trọng, 70% diện tích là trống trải.
Một đội ngũ nhân viên phục vụ, 70% là kiếm cơm.
Một ngôi trường đại học, 70% giáo sư là chém gió.
Một đại đội hoạt động xã hội, 70% là nhàn rỗi trống rỗng.
Một căn phòng đầy quần áo thời trang mỹ phẩm, 70% là không mấy khi dùng đến.
Một đời người, cho dù kiếm thêm nhiều tiền nữa, 70% là để lại cho người khác tiêu xài.

Kết luận:


 


Cuộc sống vốn dĩ đơn giản, hưởng thụ cuộc sống trong khoảng 30% là OK.
Cuộc đời như một cuộc đua:


Nửa hiệp đầu chạy đua với bằng cấp, quyền lực, địa vị, thành tích, lương bổng
Nửa hiệp còn lại chạy đua với huyết áp, mỡ máu, đường huyết, acid uric, cholesterol.
Nửa hiệp đầu, nghe cấp trên mà phụng mệnh (theo mệnh lệnh)
Nửa hiệp sau, vạn sự tuỳ duyên mà theo… số mệnh!

Trong cuộc đời:

Không ốm cũng cần trải nghiệm,
Không khát cũng cần uống nước,
Buồn mấy cũng phải nghĩ thông,
Mình đúng cũng phải nhường người.
Có quyền cũng nên khiêm tốn,
Không mệt cũng nên nghỉ ngơi,
Không giàu cũng phải biết đủ,
Bận mấy cũng phải luyện rèn (thể lực)
 


Một chiếc áo giá 2 triệu, giá niêm yết có thể chứng minh
Một chiếc xe 1 tỉ, hoá đơn xuất kho có thể chứng minh
Một căn hộ 5 tỉ, bất động sản có thể chứng minh
Một con người, rốt cục đáng giá bao nhiêu tiền?
Duy nhất chỉ có sức khỏe có thể chứng minh được điều đó.

Vậy, đừng tính toán bạn tiêu bao nhiêu tiền cho sức khoẻ
VÌ… bạn không tiêu cho trước đó cũng phải tiêu cho … sau đó.
Quyền lựa chọn là ở bạn.



Không có sức khoẻ, Tài Sản, Tư Sản… cũng thành… Di Sản thôi!


*


 
Dục Vọng
Một người tìm đến nơi thâm sơn gặp một nhà hiền triết ở ẩn, hy vọng sẽ tìm được lời giải cho những nghi hoặc trong lòng.
 
Hỏi:  Con người thường thất bại vì chính dục vọng của bản thân.  Vậy xin cho biết, thế nào là dục vọng?
 
Nhà hiền triết nói: “Anh hãy quay về đã, trưa mai lại tới đây, nhưng nhớ là không được ăn uống bất cứ thứ gì”.
Dù không hiểu dụng ý, nhưng người đàn ông vẫn làm theo.  Hôm sau, anh ta quay lại.
 
“Anh hiện giờ chắc đang đói ngấu, khát cháy cổ, đúng không?”,
“Vâng, giờ thì tôi có thể ăn cả nửa con bò, uống bay hết vại nước!”.
“Vậy hãy theo tôi”
 
Hai người đi một quãng xa, khá lâu sau mới đến một vườn cây trái sum suê. Nhà hiền triết đưa cho người đàn ông một chiếc bao tải, nói:
“Bây giờ anh hãy hái cho anh những quả táo tươi ngon nhất ở đây, chúng là của anh, nhưng nhớ là phải mang về tới gặp tôi mới được ăn”.
 
Nhà hiền triết quay về trước. Mãi đến khi trời tối, mới thấy người đàn ông vác một bao tải nặng đầy táo mang về. Mồ hôi ướt đầm toàn thân, anh ta mệt mỏi đặt bao táo xuống.
 
“Giờ anh có thể ăn rồi”, nhà hiền triết nói.
 
Người đàn ông không đợi thêm, lập tức vồ lấy ba quả táo, cắn từng miếng to nhồm nhoàm nhai. Trong phút chốc, ba quả táo đã bị ăn sạch sẽ.  Ăn xong, người đàn ông đứng vuốt bụng, nhìn nhà hiền triết, nghi hoặc…
 
“Giờ anh còn đói, khát không?”
“Không, giờ có cho ăn tiếp cũng không ăn được nữa”.
 
Nhà hiền triết chỉ vào chiếc bao tải đầy táo:
“Vậy thì anh bỏ công vất vả, vác cả bao tải táo mà mình không thể nào ăn hết về đây để làm gì?”
 
Người đàn ông lập tức ngộ ra.


 Hoàng Trần chuyển bài 


phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 02, 2016 8:48 pm

Tại sao người ta rủ nhau tới Dubai



Có người nói: “Nếu như có ngày tôi lâm vào cảnh nghèo khó, xin hãy đưa tôi sang Dubai nhặt rác. Nghe nói ở Dubai chỉ nhặt rác cũng kiếm được rất nhiều tiền”.
Tuy nhiên nếu ai đi Dubai để nhặt rác thì đến đó rồi sẽ chẳng buồn nhặt nữa, chỉ cần ngồi ở ven đường để thu tiền! Rất nhiều tiền!
Từ khi biết cuộc sống như thiên đường ở Dubai, thực tế có khá nhiều người trên thế giới đã mơ đến chuyện xin thị thực sang Dubai để… đi ăn xin vài tháng, sau đó quay về cất nhà mua xe, vv… Họ bảo nhau: “Muốn nhanh giàu hãy tới Dubai để đi ăn xin”. Thống kê cho thấy vào quý đầu năm 2016, cảnh sát Dubai đã bắt giữ 59 ăn xin chuyên nghiệp, trong đó có rất nhiều người mang hộ chiếu thương mại và du lịch chuyên đến Dubai để ăn xin.
“Trong chiến dịch này, chúng tôi thấy đa số những người ăn xin vào Dubai hợp pháp với thị thực 3 tháng để thu được càng nhiều tiền càng tốt. Thậm chí, chúng tôi phát hiện có người ăn xin 270.000 Dh/tháng (khoảng hơn 1,6 tỷ đồng)”, Faisal Al Badiawi – Nhân viên cơ quan chức năng Dubai cho hay.
Ăn xin tại Dubai rất chuyên nghiệp, họ biết giới nhà giàu Dubai khi ra đường không mang theo tiền mặt, do đó ăn xin tại đây thường mang máy Pos, để các đại gia bản địa cà thẻ cho họ.
 
 
Vậy đất nước Dubai giàu đến mức độ nào?
 
Toàn bộ hệ thống giáo dục và y tế tại Dubai là miễn phí.
Lần đầu tiên kết hôn, người dân ở đây có thể được miễn phí một căn biệt thự. Ngoài ra còn được chính phủ hỗ trợ 350 triệu để tổ chức lễ cưới.

 
 
Chiếc bánh kem đắt nhất thế giới tại Dubai trị giá 18 triệu đồng. Được biết chiếc bánh kem này được rắc bột vàng 23k có thể ăn được. Ngoài ra nó còn sử dụng nguyên liệu đắt nhất trên thế giới, dụng cụ dùng để ăn cũng là những đồ vô cùng xa xỉ.

 
 
Rất nhiều siêu xe tại Dubai bị bỏ đi như Ferrari, Porsche, Lamborghini
Có nhiều người còn để lại cả chìa khóa trên xe, ai thích đều có thể lái đi ngay lập tức.

 
 
Tặng vàng để sử dụng phương tiện công cộng
Chính phủ Dubai khuyến khích người dân sử dụng phương tiện công cộng, thậm chí còn tổ chức hoạt động “Bạn sử dụng phương tiện công cộng, tôi tặng vàng”.
Giảm béo cũng được tặng vàng
Để người dân khỏe mạnh hơn, chính phủ Dubai đã đưa ra hoạt động “Giảm béo đổi vàng”. Những người béo phì chỉ cần trong vòng 30 ngày giảm 1kg, liền được chính phủ Dubai tặng ngay 1kg vàng, và nếu giảm thêm 1kg sẽ được tặng thêm 1kg vàng.
 
 
Ngay cả thùng rác cũng là hàng hiệu LV

 
 
Siêu xe dùng để chở rác…

 
 
Những đại gia ở đây thường có sở thích nuôi thú cưng là hổ báo, sư tử vv…

 
 
Nếu bạn là tay đua xe chuyên nghiệp thì cũng không nên thể hiện ở Dubai, cảnh sát ở đây sở hữu Bugatti, Lamborghini, Bentley, Ferrari… bạn chạy không nhanh hơn họ được đâu.

 
 
Ở Dubai chỉ cần bạn ra đường là có thể tha hồ ngắm siêu xe chứ không cần phải đến triển lãm.

 
 
Nếu đi ô tô mà vẫn không kịp thời gian, bạn có thể gọi ngay một chiếc trực thăng như này…

 
 
Cây ATM ở đây thậm chí còn có thể rút cả vàng

 
 
Nếu bạn ở Dubai mà không có tiền cũng không sao… ở đây đã có sẵn nơi cung cấp thức ăn, nước uống miễn phí. Bạn có thể chọn đồ ăn như ở siêu thị, nhưng không cần trả tiền…

 
Nếu như bạn nghèo và còn lâm bệnh nặng, những đại gia ở đây có thể sẽ đến xếp hàng ở bệnh viện chờ tặng tiền cho bạn.
Ở Dubai thì nước còn đắt hơn dầu, mỗi tháng mỗi hộ gia đình đóng 300 nghìn tiền nước, còn tiền điện thì gần như miễn phí.
Ở đây cho dù thu nhập của bạn là cao hay thấp cũng đều không phải nộp thuế, ngay cả người nước ngoài đến đây công tác cũng được hưởng chế độ này.
Ai sinh ra và lớn lên tại Dubai nếu không làm gì thì họ vẫn nhận được 45 triệu đồng mỗi tháng.

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 07, 2016 1:56 am

Cảnh báo đối với tất cả những ai đang sử dụng điện thoại di động (Phần I, II)

Nếu bạn cho rằng vẫn còn chưa thể chắc chắn liệu rằng điện thoại di động có nguy hiểm cho sức khỏe của bạn hay không, thì có thể bạn sẽ muốn dành thời gian 



********************

Tác giả: Joseph Mercola | Dịch giả: Mai Mai




Bài viết này là phần 1 trong loạt bài gồm 2 phần, tựa "Cảnh báo đối với tất cả những ai đang sử dụng điện thoại di động"



(ImageegamI/iStock)

 

Nếu bạn cho rằng vẫn còn chưa thể chắc chắn liệu rằng điện thoại di động có nguy hiểm cho sức khỏe của bạn hay không, thì có thể bạn sẽ muốn dành thời gian để nghe đoạn video của Environmental Health Trust (www.ehtrust.org). Tiến sĩ Devra Davis, tác giả quyển “Disconnect–The Truth About Cellphone Radiation,” tạm dịch “Hãy ngắt liên kết- Sự Thật Về Bức Xạ Từ Điện Thoại Di Động” đã và đang nghiên cứu những nguy cơ về bức xạ từ điện thoại của bạn.

Cũng như nhiều người khác, tiến sĩ Davis từng không tin vào khả năng gây nguy hiểm của điện thoại di động cho đến khi bà nghiên cứu vấn đề này. Và giờ đây, với các bằng chứng về độc tố cùng bằng chứng về dịch tễ học để chứng minh cho những phát biểu của bà, bà đang cố gắng giúp mọi người hiểu rằng bức xạ trong điện thoại di động không những nguy hiểm mà còn nguy hiểm chết người.

Trong bài giảng của bà, tiến sĩ Davis giải thích ảnh hưởng sinh học của điện thoại di động không có liên quan đến năng lượng trong nó, thứ vốn khá là yếu, mà là liên quan đến bản chất đột ngột của tín hiệu điện thoại và khả năng làm gián đoạn sự cộng hưởng và cản trở quá trình tế bào tự sửa chữa những phân tử DNA bị tổn hại. Giờ đây, những bằng chứng này được nhiều người tin là thuyết khả thi nhất giúp hiểu được rất nhiều điều về những ảnh hưởng đến sức khỏe đã được phát hiện bao gồm cả ung thư…

Điện thoại của bạn có thể gây ung thư hay không?


Một trường hợp thú vị có thể xem như một lời cảnh báo về tiềm năng gây ra bệnh ung thư của điện thoại di động là một phụ nữ trẻ vốn không có yếu tố nào có thể mắc bệnh ung thư nhưng cuối cùng lại bị ung thư nặng ở một bên vú. Trường hợp này đã được công bố trên ấn bản tháng 5, trong mục newsletter của tạp chí Environmental Health Trust. Hoá ra, cô gái trẻ đó có thói quen nhét điện thoại di động trong áo ngực.

Hai chuyên gia về ung thư, Robert Nagourney và John West kết luận rằng chỉ có một khả năng khác có thể là nguyên nhân trực tiếp khiến cô ấy bị ung thư vú. “Chúng tôi kết nối các điểm chấm lại”, người bệnh nhân cho biết. Và các chấm này – có thể nói là một dấu hiệu điển hình của ung thư vú và theo phân bổ của các tế bào ung thư – ở vị trí hoàn toàn khớp với hình dáng của chiếc điện thoại di động của cô ấy.

Trong khi bác sĩ của cô không thể chứng minh rằng chiếc điện thoại di động ấy đã gây ra căn bệnh ung thư, đây vẫn nên được xem là một cảnh báo mạnh mẽ không phải chỉ là với những phụ nữ khác vốn có thể nhét điện thoại di động trong áo ngực mà còn với những ai bỏ điện thoại di động trong túi quần hay túi áo sơ mi. Theo nguyên tắc chung là bạn nên tránh để điện thoại ở bất cứ nơi nào trên cơ thể. Hãy nhớ rằng vùng nguy hiểm nhất, về mặt tiếp xúc với bức xạ là trong vòng 6 inch (15 cm) cách bộ phận phát sóng. Bạn sẽ không muốn bất kỳ nơi nào trên cơ thể mình nằm trong vùng đó.

Tại sao không nên để điện thoại di động trong người


Dù có là khu vực nào tiếp xúc với bức xạ liên tục do điện thoại di động phát ra thì vẫn có nguy cơ gây hại mặc dù có một số khu vực rõ ràng dễ bị ảnh hưởng hơn một số khu vực khác.

Ví dụ, nghiên cứu công bố năm 2009 đưa ra chứng cứ cho thấy mang điện thoại di động bên hông có thể làm yếu khu vực xương chậu. Sử dụng kỹ thuật tia X dùng trong chẩn đoán và kiểm soát bệnh nhân bị thoái hóa xương, các nhà nghiên cứu đã đo lường mật độ xương khung chậu ở 150 người đàn ông thường mang điện thoại di động ở chỗ dây thắt lưng. Những người đàn ông này mang điện thoại di động trung bình khoảng 15 tiếng mỗi ngày và đã dùng điện thoại di động trung bình được 6 năm. Các nhà nghiên cứu này phát hiện rằng mật độ khoáng chất trong xương thấp hơn ở phía mặt xương chậu gần điện thoại di động, điều này đưa ra khả năng mật độ xương có thể bị ảnh hưởng xấu bởi những trường điện từ phát ra từ điện thoại di động.

Quan trọng là có thể nhận ra rằng miễn là điện thoại của bạn đang hoạt động thì nó sẽ phát ra bức xạ thậm chí khi bạn không thực hiện cuộc gọi. Vì thế mang điện thoại di động bên hông 15 giờ 1 ngày tức là đang khiến cho khu vực đó của cơ thể bạn tiếp xúc với bức xạ gần như là liên tục.

Những nghiên cứu trước đây đã phát hiện ra rằng bức xạ điện thoại di động có thể ảnh hưởng đến số lượng tinh trùng ở đàn ông, và cả chất lượng cùng khả năng di chuyển của tinh trùng, và đây có thể là một vấn đề lớn hơn nhiều so với ảnh hưởng của nó lên mật độ xương. Một nghiên cứu như vậy công bố trên PLoS One phát hiện rằng:

“RF-EMR trong cả mật độ năng lượng lẫn phạm vi tần số của điện thoại di động làm tăng gốc tự do oxi hóa ty thể do tinh dịch người tạo ra, làm giảm di chuyển và hoạt động của những tế bào này trong khi đó còn kích hoạt hình thành DNA adduct – một đoạn DNA liên kết với hóa chất gây ung thư, cuối cùng là đứt đoạn DNA. Những phát hiện này rõ ràng có liên quan yếu tố an toàn trong việc sử dụng điện thoại di động rộng rãi của người nam ở độ tuổi tiền sinh sản, có tiềm năng ảnh hưởng đến cả khả năng sinh sản và sức khỏe cũng như cuộc sống của con cái họ sau này.”

Đặc biệt là cánh đàn ông có thể sẽ muốn xem lại việc mang điện thoại di động ở thắt lưng hay trong túi, trong khu vực gần cơ quan sinh sản. Hơn nữa, cũng có nhiều cơ quan nhạy cảm khác trong khu vực đó nói chung như gan, thận, ruột kết và bọng tiểu – tất cả đều nhạy cảm với bức xạ.



 
******************

Cảnh báo đối với tất cả những ai đang sử dụng điện thoại di động (phần II)


Tác giả: Joseph Mercola, www.mercola.com | Dịch giả: Mai Mai



Bài viết này là phần 2 trong loạt bài gồm 2 phần, tựa "Cảnh báo đối với tất cả những ai đang sử dụng điện thoại di động"



Chứ‎ng cứ gần đây cho thấy mối liên kết chặt chẽ giữa điện thoại di động và bệnh ung thư


Năm ngoái, một nhóm nghiên cứu của Israel đã báo cáo rằng số trường hợp bị khối u ở tuyến nước bọt mang tai đã tăng vọt trong 30 năm vừa qua, nhất là sau năm 2001. Tuyến nước bọt mang tai là một loại tuyến nước bọt nằm gần cằm – đây chính là khu vực mà hầu hết người dùng đều ápđiện thoại di động vào. Các nhà nghiên cứu đã phát hiện thấy các căn bệnh ung thư tuyến nước bọt mang tai tăng 4 lần từ năm 1970 đến 2006, trong khi đó tỉ lệ ung thư tuyến nước bọt vẫn không đổi.

Cùng năm đó, tiến sĩ Siegal Sadetzki, trưởng nhóm của một nghiên cứu năm 2008 đã được kiểm chứng tại US Senate Hearing cho thấy rằng điện thoại di động được xác định là một nguyên nhân dẫn đến các khối u tuyến nước bọt. Báo cáo này cho biết nguy cơ mắc phải khối u tuyến nước bọt mang tai ở phía bên đầu mà bạn dùng để nghe điện thoại tăng:


  • 34% nếu bạn là người dùng điện thoại di động thường xuyên và đã dùng được 5 năm.
  • 58% nếu bạn có hơn 5.500 cuộc gọi trong đời mình
  • 49% nếu bạn đã nói chuyện trên điện thoại hơn 266,3 giờ trong suốt cuộc đời mình.


Tổ Chức Y Tế Thế Giới Xếp Bức Xạ Điện Thoại Di Động Vào Các Yếu Tố Gây Ung Thư Thuộc Nhóm B


Số lượng thuê bao điện thoại hiện tại ước tính là 5,9 tỉ trên toàn cầu – tương đương 87% dân số thế giới! Tôi nghĩ không sai khi nói rằng tình hình đã không còn có thể cứu vãn được nữa khi nói đến loại công nghệ này. Nhưng do việc sử dụng điện thoại di động tiếp tục tăng mạnh, ngày càng có nhiều các nhà nghiên cứu đang lên tiếng phản đối, họ cảnh báo rằng công nghệ này có thể có những tác dụng phụ nghiêm trọng về mặt sinh học cần phải được công nhận và điều chỉnh.

May mắn là những cảnh báo của họ chắc chắn sẽ được lắng nghe dù rằng việc đó sẽ diễn ra từ từ.

Ngày 31 tháng 5 năm 2011, Tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO)/Cơ quan Nghiên Cứu Ung Thư Quốc Tế (IARC) đã công bố một báo cáo thừa nhận rằng điện thoại di động có thể thật sự gây ung thư, họ liệt kê các trường điện từ tần số radio là “có tiềm năng gây ung thư cho con người” (Nhóm 2B). Phân loại này phần nào là để phản hồi lại nghiên cứu cho thấy điện thoại không dây làm tăng nguy cơ ung thư não bộ.

Theo thông cáo báo chí này:

“Tiến sĩ Jonathan Samet (Đại học Southern California, Hoa Kỳ), chủ tịch của Tổ Công tác chỉ ra rằng “trong khi chứng cứ vẫn đang ngày càng nhiều lên, riêng chứng cứ này cũng đã đủ để hỗ trợ cho kết luận và quyết định xếp loại vào nhóm 2B. Kết luận này có nghĩa rằng có thể có một số nguy cơ, và vì thế chúng ta cần cẩn thận xem xét mối liên hệ giữa điện thoại di động và nguy cơ mắc bệnh ung thư.”

Giám đốc IARC Christopher Wild cho biết “Trước những hậu quả tiềm tàng đối với sức khỏe cộng đồng được minh chứng bởi sự phân loại và những phát hiện này, điều quan trọng là phải có những nghiên cứu thêm đối với việc sử dụng điện thoại di động mức độ dày đặc và lâu dài. Trong khi chờ đợi thông tin từ nghiên cứu ấy, thì quan trọng là phải thực hiện những biện pháp thực dụng nhằm làm giảm tiếp xúc với điện thoại như là sử dụng những thiết bị không dùng tay hay đánh chữ.”

Trẻ con có nguy cơ lớn nhất – bao gồm cả thai nhi trong bụng mẹ


Điều đáng buồn là trẻ con và thiếu niên là đối tượng có nguy cơ lớn nhất bị các khối u tuyến nước bọt mang tai lẫn các khối u não – vì xương hộp sọ của chúng mỏng hơn nên sẽ cho phép bức xạ điện thoại di động xuyên qua. Bức xạ này có thể đi thẳng vào trung tâm não, là nơi mà các khối u sẽ có tính chất nguy hiểm hơn. Hơn nữa, tế bào của trẻ con sinh sản nhanh hơn, vì thế chúng dễ bị tổn thương hơn bởi sự phát triển hung hăng của tế bào. Trẻ con cũng đối mặt với nguy cơ tiếp xúc bức xạ di động cả đời nhiều hơn. Theo giáo sư Lennart Hardell của Thụy Điển, những ai bắt đầu sử dụng điện thoại di động nhiều từ thời thiếu niên có nguy cơ bị ung thư não khi còn trẻ cao hơn từ 4 đến 5 lần!

Hình ảnh sau đây, đã được cho phép sử dụng từ tác giả cuốn sách Public Health SOS: The Shadow Side of the Wireless Revolution , tạm dịch SOS Sức Khỏe Cộng Đồng: Mặt Tối Của Cách Mạng Vô Tuyến, cho thấy rõ ràng những khác biệt về mức độ bức xạ xuyên vào cơ thể giữa người trưởng thành và trẻ nhỏ.


Ảnh do tác giả cung cấp

Phụ nữ có thai nên tránh điện thoại di động hết mức có thể. Năm 2008, các nhà nghiên cứu phân tích dữ liệu từ gần 13.000 trẻ em đã phát hiện ra rằng tiếp xúc với điện thoại di động khi còn trong bụng mẹ và trong thời thơ ấu là có liên quan đến những khó khăn trong hành vi của trẻ. Sử dụng điện thoại di động 2 hoặc 3 lần một ngày trong thai kỳ cũng đủ để tăng nguy cơ trẻ con phát triển chứng tăng động và những khó khăn trong hành xử, cảm xúc, và các mối quan hệ khi chúng đến tuổi đi học – và nguy cơ này thậm chí còn lớn hơn nếu những trẻ này còn sử dụng điện thoại di động trước khi được 7 tuổi.

Nhìn chung, nghiên cứu này hé lộ rằng những bà mẹ sử dụng điện thoại di động có khả năng sinh con gặp những vấn đề về hành vi cao hơn 54% so với bình thường. Trong tương lai, khi các trẻ này bắt đầu tự mình sử dụng điện thoại di động, so với trẻ bình thường chúng sẽ có:


  • cao hơn 80% khả năng gặp phải những khó khăn trong hành vi
  • cao hơn 25% khả năng gặp phải những vấn đề về tình cảm
  • cao hơn 34% khả năng gặp phải những khó khăn với bạn bè
  • cao hơn 35% khả năng bị tăng động
  • cao hơn 49% khả năng gặp phải những vấn đề về hành xử hơn


Các chuyên gia khẳng định những ảnh hưởng nguy hại hiện đã có thể được chứng minh


Các chuyên gia trong lĩnh vực ảnh hưởng sinh học của tần số điện từ (EMF) và các loại công nghệ vô tuyến tin rằng hoàn toàn không có gì phải nghi ngờ rằng điện thoại di động và những thiết bị liên quan là không những có khả năng gây ung thư mà còn góp phần dẫn đến nhiều loại tình trạng khác nữa, từ trầm cảm, béo phì đến rối loạn nhịp tim và mất khả năng sinh sản. Các nhà nghiên cứu hiện tại đã xác định được nhiều cơ chế gây hại, việc này giúp giải thích trường điện từ có ảnh hưởng như thế nào đến tế bào và phá hủy DNA ra sao.

Một chuyên gia cùng có quan điểm như vậy là tiến sĩ Martin Blank, một trong những nhà nghiên cứu có kinh nghiệm nhất trong lĩnh vực ảnh hưởng của các trường điện từ lên phân tử và tế bào tại Hoa Kỳ. Ông đã có một buổi diễn thuyết cung cấp nhiều thông tin bổ ích vào ngày 18 tháng 11 năm 2010 trong chương trình của Câu lạc bộ Thịnh vượng chung tiểu bang California mang tên “Những ảnh hưởng của các trường điện từ lên sức khỏe”, đồng tài trợ bởi ElectromagneticHealth.org. Trong chương trình này, ông đã giải thích tại sao DNA, với cấu trúc “vòng trong vòng” là đặc biệt dễ bị ảnh hưởng bởi những trường điện từ thuộc đủ mọi loại. Như đã mô tả trong Tạp chí Quốc tế Radiation Biology, tháng 4 năm 2011, DNA có hai đặc tính cấu trúc của ăng ten phân dạng (fractal antenna): dẫn điện và tự đối xứng.

Những đặc tính này khiến DNA có mức độ phản ứng nhiều hơn đối với những trường điện từ hơn là những mô khác, gây lo ngại về những hậu quả dài lâu đối với thành phần gen do liên tục tiếp xúc với vi sóng. Tiến sĩ Blank rất chắc chắn khi nói rằng đã có bằng chứng về những nguy hại, và những mối hại này có thể sẽ nghiêm trọng. Ông cũng chỉ ra rằng công trình khoa học cho thấy những tác động gây hại đã được công bố sau khi được khảo sát kỹ lưỡng bởi các chuyên gia trong cùng lĩnh vực, tức là những kết quả này đã được thực hiện lại, đánh giá và “phán xét bởi những nhà khoa học có khả năng”. Tôi đã viết một bài viết phân tích sâu về những phát hiện này hồi tháng 1 năm ngoái.

Một phân tích về những cơ chế hoạt động đã được biết đến, trong đó có cả những ảnh hưởng đối với DNA được công bố vào tháng 11 năm 2010 trong bài viết “Những ảnh hưởng phi nhiệt và những cơ chế tương tác giữa các trường điện từ và vật chất sống”. Hơn nữa, nghiên cứu của chính nền công nghiệp di động trong một nghiên cứu có sự liên kết giữa các công ty điện thoại ở 13 nước cho thấy nguy cơ bị ung thư não tăng 40% đối với những người có trên 1.640 giờ sử dụng điện thoại di động, và nghiên cứu độc lập của Thụy Điển công bố vào năm 2007 cho thấy nguy cơ ung thư não tăng 540% đối với những người có từ 2000 giờ sử dụng điện thoại di động trở lên.

Những bí quyết tối thượng của tôi để sử dụng điện thoại di động một cách an toàn


Cần nhớ rằng nền công nghiệp viễn thông to lớn hơn nhiều so với cụm ngành công nghiệp y khoa và có ảnh hưởng lớn hơn rất nhiều so với các công ty dược. Họ cũng đang sao chép nhiều chiến lược giống hệt ngành công nghiệp thuốc lá để có thể đưa sản phẩm của họ đến từng nhà. Điều này bao gồm cả nỗ lực hạ thấp uy tín các nhà nghiên cứu nào công bố những nghiên cứu về điện thoại di động gây bất lợi cho họ.

Như tiến sĩ Davis cho biết trong bài giảng của bà bên trên, kết quả của bất kỳ nghiên cứu nào cũng có thể được dự đoán chính xác bằng cách nhìn vào nhà tài trợ của nghiên cứu đó. Theo một khảo sát của tiến sĩ Lai vào năm 2008,đối với những nghiên cứu do nền công nghiệp này tài trợ thì xác suất một nghiên cứu có kết luận là “không có ảnh hưởng gì” sẽ cao hơn từ 2 đến 3 lần, trong khi đó những nghiên cứu về những ảnh hưởng của công nghệ di động đối với sức khỏe nhưng được tài trợ một cách độc lập có gấp đôi khả năng đạt được kết quả dương tính.

Chính vì vậy, xin hãy ghi nhớ rằng đã có chứng cứ khoa học vững chắc cho thấy rằng điện thoại di động và những thiết bị vô tuyến khác có chứa nguy cơ về sức khỏe nghiêm trọng đối với tất cả chúng ta, đặc biệt là với trẻ con và phụ nữ có thai. Vì thế, trong khi những nghiên cứu như vậy còn chưa được công bố rộng rãi, thì hành động ngay bây giờ để tự bảo vệ bản thân mình và con trẻ của bạn là điều hợp lý. Bạn có thể tối thiểu hóa tiếp xúc với bức xạ điện từ phát ra từ điện thoại di động và những thiết bị vô tuyến khác bằng cách làm theo những lời khuyên sau đây:


  • Trẻ con nên luôn luôn tránh sử dụng điện thoại di động: ngoại trừ tình huống khẩn cấp đe dọa mạng sống, trẻ con không nên sử dụng điện thoại di động hay bất kỳ thiết bị vô tuyến dù là loại nào.
  • Giảm sử dụng điện thoại di động: thường xuyên tắt nguồn điện thoại di động. Hãy dành điện thoại di động cho những tình huống khẩn cấp hay quan trọng. Miễn là điện thoại của bạn đang hoạt động thì nó sẽ phát ra bức xạ một cách không đều đặn, thậm chí khi bạn không thật sự thực hiện một cuộc gọi. Nếu bạn đang có thai, tránh hoặc giảm sử dụng điện thoại di động có thể là điều đặc biệt quan trọng.
  • Sử dụng điện thoại đường truyền cố định khi ở nhà và ở nơi làm việc: mặc dù ngày càng có nhiều người chuyển sang sử dụng điện thoại di động để liên lạc nội bộ, đó là một xu hướng nguy hiểm và bạn có thể chọn không tham gia vào sự điên rồ đó. Skype cung cấp cho người sử dụng một số điện thoại lưu động qua máy vi tính mà bạn có thể cắm vào bất kỳ cổng Ethernet nào trong khi đang di chuyển.
  • Giảm hoặc loại bỏ việc sử dụng những thiết bị vô tuyến khác: cắt giảm sử dụng những thiết bị như thế này sẽ là một việc làm sáng suốt. Cũng như với điện thoại di động, điều quan trọng là bạn hãy tự hỏi bản thân mình xem liệu bạn có thật sự cần sử dụng thường xuyên như bạn vẫn làm hay không. Và quan trọng nhất là, thậm chí cũng đừng nghĩ đến việc để các thiết bị vô tuyến hay điện tử nào trên giường ngủ vốn sẽ cản trở chất lượng giấc ngủ của bạn.


Nếu bạn buộc phải sử dụng điện thoại nhà dạng lưu động thì hãy dùng loại cũ hoạt động ở tần số 900 MHz. Trong thời gian đang thực hiện cuộc gọi, chúng cũng không an toàn hơn nhưng tối thiểu thì nhiều sản phẩm loại này không phát sóng liên tục đặc biệt là khi không thực hiện cuộc gọi. Hãy ghi nhớ cách duy nhất để chắc chắn rằng điện thoại vô tuyến của bạn có phát ra loại sóng gì hay không là đo bằng một đồng hồ đo song điện từ (electrosmog meter), và đó phải là loại đạt đến mức tần số của điện thoại di động của bạn (vì thế những loại máy đo cũ sẽ không giúp gì nhiều). Vì nhiều điện thoại lưu động hoạt động tại tần số 5.8 Gigahertz, chúng tôi khuyên bạn nên tìm mua những đồng hồ RF, loại có thể đạt đến mức 8 Gigahertz, mức cao nhất hiện tại dùng cho những đồng hồ đo phù hợp với người tiêu dùng.

Thay vào đó bạn có thể rất cẩn thận với việc đặt trạm thu phát gốc, vốn là một nơi gây ra rất nhiều vấn đề vì nó truyền tín hiệu 24/7, ngay cả khi bạn không phải là đang nói chuyện điện thoại. Vì thế nếu bạn có thể đặt trạm thu phát gốc ít nhất là cách 3 phòng từ nơi bạn thường sinh hoạt, và đặc biệt nhất là phòng ngủ, chúng có thể sẽ không nguy hại đến sức khỏe của bạn như vậy. Một lựa chọn khác đơn giản chỉ là tắt nguồn điện thoại di động, chỉ sử dụng chúng khi bạn đặc biệt cần di chuyển khi đang gọi điện.

Lý tưởng nhất là tắt trạm thu phát gốc mỗi đêm trước khi đi ngủ.

Bạn có thể tìm thấy đồng hồ RF cũng như các thiết bị cải thiện tại www.emfsafetystore.com. Nhưng có thể nói chắc chắn rằng điện thoại di động của bạn gây vấn đề nếu công nghệ đang dùng là DECT, hay công nghệ vô tuyến số cải tiến.


  • Chỉ sử dụng điện thoại di động ở nơi có tín hiệu tốt: tín hiệu nhận càng yếu thì điện thoại càng phải dùng nhiều năng lượng hơn để truyền tải, năng lượng dùng càng nhiều thì điện thoại lại càng phát nhiều bức xạ hơn, và những sóng radio nguy hiểm càng xuyên vào cơ thể bạn sâu hơn. Lý tưởng là bạn chỉ nên dùng điện thoại lúc đầy sóng và nhận tín hiệu tốt.
  • Tránh mang điện thoại trong người vì việc này tạo nên tiếp xúc lớn nhất. Lý tưởng là bỏ vào ví hay túi xách. Không đặt điện thoại di động vào túi áo sơ mi gần tim vì như thế sẽ chiêu mời rắc rối, cũng như đặt trong túi quần nếu bạn là một người đàn ông muốn bảo vệ khả năng sinh sản của mình.
  • Đừng nghĩ rằng có chiếc điện thoại di động nào là an toàn: Không có cái gọi là điện thoại di động “an toàn”. Điều này đặc biệt đúng cho ngành công nghiệp quảng bá cho chỉ số SAR (Specific absorption rate), vốn dĩ hoàn toàn vô dụng trong việc đo lường sự nguy hiểm tiềm năng thật sự về mặt sinh học vì hầu hết các mối nguy hiểm là không phải do truyền nhiệt mà SAR chỉ là sự đo đạc về mức độ truyền nhiệt.
  • Giữ điện thoại di động tránh xa cơ thể bạn khi nó đang hoạt động: nơi nguy hiểm nhất, xét về yếu tố phơi nhiễm bức xạ là trong vòng 6 inch (15,3 cm) từ ăng ten phát sóng. Bạn sẽ không muốn bất kỳ bộ phận  nào trên cơ thể mình nằm trong phạm vi đó.
  • Tôn trọng những ai nhạy cảm hơn bạn: những ai nhạy cảm có thể cảm nhận được ảnh hưởng của điện thoại di động của người khác trong cùng một căn phòng, thậm chí khi điện thoại này đang bật lên nhưng vẫn chưa được sử dụng để gọi điện. Nếu bạn đang trong một cuộc họp, trên một phương tiện giao thông công cộng, tại phiên tòa hay bất kỳ nơi công cộng nào, hãy tắt nguồn điện thoại vì lợi ích của những người xung quanh. Trẻ em cũng yếu đuối hơn, nên xin hãy tránh sử dụng điện thoại di động gần trẻ em. Nếu bạn đang sử dụng thiết bị pong case giúp chuyển hướng bức xạ điện thoại di động tránh xa đầu và làm giảm chỉ  số SAR, hãy biết rằng trong khi bức xạ được chuyển hướng tránh xa khỏi đầu bạn, điều này có thể làm tăng bức xạ ở một hướng khác, có thể là hướng đến người ở cạnh bên, nếu điện thoại ở trong túi bạn, thì sẽ tăng bức xạ lên cơ thể bạn. ‘Cần phải cảnh giác’ là điều luôn được khuyến cáo trong việc giải quyết bất kể thiết bị phát bức xạ nào. Chúng tôi khuyên nên tắt nguồn điện thoại đi động ngoại trừ các trường hợp khẩn cấp.
  • Hãy sử dụng công nghệ tai nghe an toàn hơn: những cặp tai nghe có dây (không phải loại blutooth) chắc chắn sẽ giúp bạn giữ chiếc điện thoại di động tránh xa cơ thể mình. Tuy nhiên, nếu tai nghe có dây không được bao bọc tốt – và trên thực tế hầu hết chúng là như vậy – thì dây điện bản thân chúng cũng sẽ hoạt động như một ăng ten thu hút sóng radio xung quanh và chuyển bức xạ trực tiếp đến não bạn.


Hãy bảo đảm rằng dây điện bạn dùng để truyền tín hiệu đến tai được bao bọc cẩn thận.

Loại tai nghe an toàn nhất là kết hợp giữa dây có bọc vỏ với tai nghe ống không khí (air tube). Những thiết bị này có phương thức hoạt động giống với thiết bị đo nhịp tim, truyền thông tin đến đầu bạn như sóng âm thực sự; Dù có những loại dây vẫn cần phải được bọc vỏ, nhưng không có dây nào truyền thẳng suốt đến đầu bạn cả.

Bài viết này được tiến sĩ Mercola cho phép đăng, một tác giả có bài viết được đọc nhiều nhất trên tờ New York Times. Để có thể đọc thêm nhiều bài viết hữu ích hãy đến thăm trang Mercola.com và nhận được một cuốn sách điện tử Take Control of Your Health miễn phí!

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 07, 2016 2:00 am

Paris - người tình trăm năm

Hội tụ đầy đủ cả nét cổ kính lẫn hiện đại, mộng mơ và nhộn nhạo bậc nhất, kinh đô ánh sáng Paris luôn biết cách quyến rũ và mê hoặc lòng người.

Nhắc đến Paris, nhiều người liên tưởng đến biểu tượng của cái đẹp, hoa lệ và hào nhoáng, nhưng thủ đô nước Pháp ẩn chứa trong mình nhiều hơn những điều giản dị xen lẫn bất ngờ.
Lộng lẫy những khuôn hình đối lập
Để cảm thụ đầy đủ nhịp sống Paris trong một chuyến du lịch, bạn cần phải đến mỗi địa điểm ít nhất hai lần. Từ tháp Eiffel, Khải Hoàn Môn, đại lộ Chamellise, bảo tàng Lourve cho đến nhà thờ Đức Bà... Hãy đến một lần vào ban ngày, và một lần nữa vào ban đêm. Khi đó, bạn sẽ kinh ngạc thốt lên rằng: Ở đây có tới hai Paris. Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ là một Paris tráng lệ, tinh xảo trên từng nét trạm trổ và trong màn đêm, Paris lại trở nên lung linh như một vì tinh tú với hàng tỉ ánh đèn chiếu rọi. 

Bảo tàng Lourve sáng rực rỡ về đêm.
Nếu đến Paris mà chỉ gấp gáp “chạy xô” lúc trời sáng thì hẳn bạn sẽ đánh mất phần Paris đẹp nhất - thành phố về đêm. Bóng tối buông xuống, ánh sáng tràn ngập muôn nơi như thể Paris đang muốn đốt cháy chính mình. Bạn có thể không còn nhận ra con đường về nhà khi đống gạch lát giản dị buổi ban ngày bỗng chốc trở thành biển vàng sóng sánh. Sông Seine cũng vậy, mới sáng nhìn xanh biếc, tối dạo bước lại thấy dòng sông như tấm gương phản chiếc sắc màu. 
Thủ đô nước Pháp có mọi thứ trên đời, có sự hiện diện của mọi quốc gia. Bạn như nhìn thấy cả hành tinh này trong các bộ phim, hiệu sách hay những cửa hàng nhỏ xinh ở Paris. Du khách đến Paris như trải qua những cung bậc cảm xúc đan xen khó lý giải. Lúc ngưỡng mộ, gần gũi, lúc lại thấy lo lắng pha chút dè chừng.
Đến Paris, bạn nhất định phải tìm đến bảo tàng Lourve để tận mắt cảm thụ bằng chứng về các nền văn minh trên thế giới. Bảo tàng Lourve là một trong những bảo tàng lớn nhất nước Pháp và thế giới. Người ta bảo để đi được hết bảo tàng Lourve thì cần ba ngày ba đêm, nhưng thực tế cả đời người cũng chẳng hết sững sờ với những giá trị văn hoá lịch sử mà Lourve lưu giữ.
Paris là một thành phố pha trộn giữa sự xa hoa, lộng lẫy lẫn tầm thường, tệ nạn. Bước một bước là thấy những tòa nhà như được dát vàng, nhưng bước thêm bước nữa cũng có thể thấy một gia đình nằm ăn xin bên bờ tường đó. Khách thập phương đến Paris bên cạnh ngắm nhìn nhiều kì quan cũng mang "sạn" trút lên nơi này. Nhưng dù là sạn gì, Paris vẫn giữ được vẻ hoa lệ vốn có. Một nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Mỹ đã nói: “The city is completed”. Thành phố đó đã hoàn hảo, con người có trộn gì thêm thì cũng chỉ làm nó phong phú hơn mà thôi.

Khung cảnh nhà thờ Đức Bà Paris vào ban ngày.
Thánh đường của những đôi yêu nhau
Bất cứ chàng trai, cô gái nào cũng đều ao ước được cùng “một nửa” đến Paris, nơi họ tin sẽ minh chứng cho tình yêu của mình. Có một tấm hình lưu niệm dưới tháp Eiffel, để lại một chiếc khóa trên cây cầu Pont des Arts, hay đơn giản hơn là tản bộ trên con đường tình yêu Promenade Plantee sẽ ý nghĩa và thi vị hơn nhiều lời hứa yêu thương trọn đời.
Một trong những điểm đến huy hoàng nhất của Paris phải kể đến cây cầu Alexander III. Bên này cầu thấy được tháp Eiffel sừng sững giữa bạt ngàn đô thị, bên kia sẽ trải lòng với nhà thờ Đức Bà Paris trên nền sông Seine xanh biếc. 
Cách xa khu trung tâm, về phía tây thành phố là quần thể cung điện Versailles - cung điện nguy nga, đồ sộ bậc nhất châu Âu và thế giới. Được hoàn thiện từ nhiều thế kỷ trước dưới thời vua Louis XIV, di sản UNESCO này vẫn giữ được sự tráng lệ hào hùng. Không nơi đâu trên đất nước này, tinh hoa cổ điển Pháp được phô bày nhiều đến vậy. Nếu nói cung điện Versailles là điểm lộng lẫy nhất Paris cổ kính, điều đó cũng không hề sai. 
Âm thanh huyên náo trên những toa tàu
Paris là một thành phố không ngủ điển hình, người người hẹn hò, rôm rả suốt hai bờ sông Seine từ sáng sớm cho đến đêm khuya. Chỉ cần có khoảng trống là họ sẽ bật nhạc, cụng ly và nhảy điệu valse mê say. Sự thịnh vượng, hạnh phúc ngập tràn mỗi con đường, trên nụ cười và trong những cái ôm.
Phương tiện công cộng chính trong thành phố là các tuyến xe bus và tàu điện ngầm hay gọi là Metro. Không giống những chuyến tàu im lặng ở Nhật và Đức, trong mọi toa tàu ở Paris đều náo nhiệt bởi sự hiện diện của những nhạc công, vũ công hay một dàn nhạc mini. Họ khuấy động bên trong mỗi khoang Metro nhỏ bé và đổi lại là sự hảo tâm của hành khách. Thi thoảng mệt mỏi, bạn cũng có chút bực mình vì sau ngày dài làm việc về nhà vẫn bị tra tấn bởi tiếng đàn hát, nhưng cũng chính điều này khiến cuộc sống người dân Paris tránh khỏi sự đơn điệu vì cứ mải ngắm nhìn đường hầm tối thui. 

Những chuyến tàu metro - hình ảnh quen thuộc của đời sống người dân Paris.
'Rệp' - một khuôn mặt khác của Paris
Ở đây người ta hay nhắc tới "Rệp" – một từ ám chỉ những người nhập cư da màu tại Pháp. Khi hiểu Paris vừa đủ, bạn sẽ nhận ra chính những con người đó góp phần làm lên Paris ngày nay. Họ bán đồ lưu niệm trên mọi nẻo đường, mang đến những chiếc tháp Eiffel giá rẻ hơn trong cửa hiệu, cho ta tiếng xôn xao trên các chuyến tàu.
Họ đến Paris, định cư ở đây lâu dài, thạo tiếng Pháp, Anh và Trung để giao dịch với du khách, điều đó cũng đủ để bạn dành cho họ sự ngưỡng mộ. Đừng e ngại vì họ cũng chỉ là người bình thường như bao người khác, cũng phải làm việc vất vả để ra của cải. Khi trò chuyện hoặc bắt tay với một người bán bắp rang bơ, bạn sẽ có cảm giác thân thiện hơn, xung quanh bạn không chỉ có người bản xứ, mà còn có những con người lao động giản dị.
Một chút Paris là vậy, nhưng cũng là cả thế giới trong lòng một thành phố xinh đẹp. Paris không chỉ hoa lệ, nồng nàn với những chuyện tình lãng mạn, mà còn đậm hơi thở cuộc sống đương đại! Đó là Paris thực sự trong mỗi chúng ta, trong những trái tim đã, đang và mãi sẽ yêu Paris.
XEM THÊM NHỮNG HÌNH ẢNH VỀ PARIS











Hưng Quân
Nước mắt của vũ nữ ngực trần trong hộp đêm ăn chơi nhất Paris

Trở thành vũ nữ ngực trần ở Moulin Rouge – hộp đêm nổi tiếng nhất Paris là niềm mơ ước của rất nhiều cô gái, bất chấp những khổ cực và khó khăn công việc đem lại.



Moulin Rouge (Cối xay gió đỏ) là hộp đêm lâu đời và nổi tiếng nhất Paris. Từ một quán rượu cho tới nhà hát, từ rạp chiếu phim cho đến sân khấu âm nhạc lộng lẫy, Moulin Rouge trở thành huyền thoại sống, tượng đài về cuộc sống xa hoa dựng lên trong rất nhiều thập kỷ. Suốt hơn 125 năm, Moulin Rouge được cả thế giới biết đến với những vữ nữ chân dài cùng điệu nhảy nóng bỏng, biểu trưng cho một Paris tráng lệ về đêm. Cũng vì lý do đó, trở thành vũ nữ cho Moulin Rouge là mơ ước của rất nhiều cô gái, nhưng hiếm ai biết được cuộc sống đằng sau ánh hào quang của họ là rất nhiều thử thách khắc nghiệt.

Moulin Rouge – Hộp đêm lâu đời nhất Paris đón khoảng 600.000 lượt du khách mỗi năm. Ảnh: Heraldsun.
Scot Sarah Heron, 33 tuổi, hiện là một trong ba vũ nữ nổi tiếng nhất Moulin Rouge, tâm sự: “Đó là những điệu nhảy mệt mỏi nhất và gần như vắt kiệt sức lực mỗi ngày. Hộp đêm không ngừng được đổi mới và tuyển những cô gái trẻ hơn, người có khả năng trình diễn điệu nhảy Can-can, cũng là thứ làm nên danh tiếng của Moulin Rouge”.
“Thế nhưng việc nhảy điệu Can-can 2 lần mỗi đêm cũng đồng nghĩa với việc bạn đứng trước nguy cơ đôi chân trở nên què quặt. Can-can tiềm ẩn nhiều rủi ro và một khi đã lựa chọn nghề này, đồng nghĩa với việc bạn phải sống cùng với nó”.

Can-can là điệu nhảy khiến mọi vũ công trở nên kiệt sức với tỷ lệ tai nạn rất cao khi biểu diễn. Ảnh: Dailyrecord.
Từ điệu nhảy can-can, Sarah được chuyển sang nhảy độc diễn, tuy nhiên điều này buộc cô phải chấp nhận để ngực trần khi nhảy. “Tôi gọi cho cha mẹ trong nước mắt”, Sarah nhớ lại. “Tôi khóc rất nhiều và nói hộp đêm cho tôi làm nghệ sĩ solo nhưng bắt buộc phải để ngực trần, tôi muốn biết ý cha mẹ thế nào. Sau đó cha tôi khuyên rằng nếu tôi không chấp nhận, tôi sẽ bỏ lỡ một cơ hội cực lớn”.
“Cha tôi nói họ tự hào vì tôi, dù có thế nào đi nữa. Và quả thực bạn sẽ quên đi chuyện không mặc gì bởi quá tập trung vào vũ đạo”, Sarah nói. “Tại Moulin, nhảy solo và để ngực trần phải là người nổi bật nhất trong điệu nhảy can-can. Nó đồng nghĩa với vị thế của bạn trong rạp hát, hay nói cách khác, nó là một loại vinh dự mà không phải ai cũng có thể đạt được”.
Thế nhưng, đằng sau ánh hào quang là những buổi tập luyện vất vả và gần như không có thời gian cho bản thân. Vũ nữ phải mang những bộ tóc giả nặng nè, những chiếc váy quá khổ và chấp nhận việc bị khách du lịch chụp hình một cách thô lỗ.

Trở thành vũ nữ ngực trần được xem như huy chương danh dự của các cô gái ở Moulin Rouge. Ảnh:Dailyrecord.
Sarah và các bạn diễn phải nhảy 2 show mỗi đêm và liên tục 6 ngày trong tuần. “Bạn không được để tụt cân và luôn bị những người quản lý chú ý. Họ sẽ kiểm soát việc bạn ăn uống có đúng cách và hợp lý hay không”.
Sarah đã kết hôn cùng bạn trai lâu năm người Australia hồi tháng 8/2014. “Ở Moulin, tôi đã hoàn thành giấc mơ của mình và sắp tới là thời điểm chuyển sang một chương khác của cuộc đời. Tôi trở thành vũ công chính ở Moulin dù chưa bao giờ nghĩ mình có thể đi xa đến thế”, Sarah chia sẻ.
Hải Thu
Paris từ góc nhìn của những quán cà phê
Qua ly cà phê ấm nồng cùng những góc quán nhỏ xinh, du khách sẽ cảm nhận được một Paris dịu dàng và quyến rũ bên cạnh vẻ đẹp tráng lệ của những công trình kiến trúc.


  


Thưởng thức cà phê tại một quán nhỏ trên đường phố Paris là trải nghiệm không thể bỏ qua với du khách khi đến thủ đô hoa lệ. Thành phố này có rất nhiều quán cà phê được bài trí theo phong cách khác nhau từ sang trọng đến dân dã nhưng lúc nào cũng đông khách.
 
  


Đây là nơi du khách có thể dừng chân nghỉ lại trên hành trình khám phá Paris, gọi một ly cà phê yêu thích hoặc lót dạ bằng chút đồ ăn nhẹ.
 
  


Dù giá cả ở Paris được đánh giá là đắt đỏ so với nhiều điểm du lịch trên thế giới nhưng dường như không ai than phiền về điều đó khi ngồi thưởng thức cà phê ở đây. Bởi đó là cách cảm nhận tốt nhất về nhịp sống hiện đại nhưng sâu lắng của thành phố này.
 
  


Những quán cà phê nằm hai bên bờ sông Seine là nơi thu hút nhiều khách du lịch nhất. Bạn có thể vừa thưởng thức cà phê vừa ngắm khung cảnh lãng mạn của kinh đô ánh sáng.
 
  


Cafe de la Paix là một trong những quán cà phê nổi tiếng ở Paris, nằm ngay ngã tư quảng trường Place de l'Opera. Đến đây, du khách đừng bỏ lỡ món hàu và rượu vang Chablis.
 
  


Hầu hết các quán cà phê ở Paris đều bán đồ ăn kèm các loại đồ uống. Trong đó, pizza là một món khá phổ biến.
 
  


Du khách khó có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của chiếc pizza này.
 
  


Ngoài các quán cà phê, Paris cũng không thiếu những quán bar và phòng trà.
 
  


Và bạn cũng đừng quên thưởng thức một chiếc bánh ngọt trứ danh Paris khi đến đây.
 Anh Túy
Những điểm du lịch hút khách bậc nhất ở Paris
Không chỉ tháp Eiffel mà ở nhiều nơi trong thành phố Paris như bảo tàng Louvre, nhà hát Opera Garnier và Khải hoàn môn Carrousel cũng rất đông du khách bốn phương tìm đến.


  


Tọa lạc tại quận 1, bên bờ sông Seine thơ mộng, Louvre là viện bảo tàng nghệ thuật và lịch sử hút khách bậc nhất ở thủ đô Paris.
 
  


Nơi đây từng đứng đầu danh sách các viện bảo tàng thu hút khách nhiều nhất thế giới với gần 10 triệu lượt vào năm 2012. Mỗi ngày trung bình có khoảng 20.000 - 30.000 lượt khách đến tham quan bảo tàng Louvre.
 
  


Với diện tích 210.000 m2, bảo tàng Louvre hiện lưu giữ khoảng 35.000 hiện vật về những nền văn minh cổ, nghệ thuật Hồi giáo và nghệ thuật châu Âu từ thế kỷ 13 cho tới giữa thế kỷ 19.
 
  


Bảo tàng mở cửa hàng ngày từ 9h đến 18h, trừ thứ 3 và các ngày nghỉ lễ. Riêng thứ 4 và thứ 6 mở cửa đến 21h45.
 
  


Nằm giữa bảo tàng Louvre và vườn Tuileries, Khải hoàn môn Carrousel cũng là một điểm rất hút khách ở Paris. Nơi đây cùng các công trình hai bên bờ sông Seine đã được UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1990.
 
  


Ngoài ra, du khách đến thủ đô nước Pháp cũng không thể bỏ qua nhà hát Opera Garnier, nằm trong quận 8 của Paris.
 
  


Nhà hát được Charles Garnier một kiến trúc sư mới vào nghề lúc đó thiết kế theo phong các Tân Baroque với 2.200 chỗ ngồi. 
 
  


Đây được coi là một trong những nhà hát lớn nhất châu Âu, dài 172 m, rộng 124 m và cao 79 m. Mặt tiền của tòa nhà là một kiến trúc cổ điển nhưng được tô điểm bởi một phong cách trang trí đa dạng với những bức tượng điêu khắc nổi tiếng.
 
  


Với chất lượng tuyệt đỉnh của các chương trình biễu diễn ca nhạc kịch mà nhà hát thường xuyên chật kín khán giả, điều đáng mơ ước của mọi rạp hát.
 Anh Túy
Ghé thăm dòng sông Seine thơ mộng của Paris
Du khách đến Paris ngoài tản bộ trên những cây cầu cổ, nên dành thời gian ngắm thành phố từ du thuyền chạy dọc dòng sông Seine thơ mộng.


  


Dòng sông Seine dài hơn 770 km chảy qua nhiều khu vực hành chính của Pháp, nổi tiếng nhất là đoạn chảy qua thành phố Paris. Có hàng chục cây cầu bắc ngang sông Seine trong địa phận thành phố Paris. Mỗi cây cầu mang một vẻ đẹp kiến trúc và lịch sử riêng biệt của mình.
 
  


Trong hình là cầu đi bộ Pont des Arts nổi tiếng với tên gọi "cầu khóa tình yêu".
 
  


Ngoài ra, không thể không nhắc đến cầu Pont Neuf với kiến trúc hiện đại và vị trí đặc biệt khi nối liền hai nhánh lớn và nhỏ của sông Seine.  Cầu được xây dựng từ năm 1578 và hoàn thành năm 1607. Đây là cây cầu cổ nhất Paris còn đến nay. 
 
  


Trong tiếng Pháp, Pont Neuf có nghĩa là chiếc cầu mới. Lý do cầu được mang tên này vì nó là chiếc cầu bằng đá đầu tiên của thành phố.
 
  


Đứng trên cầu nhìn xuống, dòng sông Seine yên bình, phẳng lặng, in bóng những hàng cây xanh mướt cùng các công trình lịch sử ở đôi bờ. Cầu Pont Neuf cũng là nơi lý tưởng để ngắm toàn cảnh thành phố và tháp Eiffel.
 
  


Hai bên bờ sông Seine trong thành phố Paris được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới năm 1991. 
 
  


Một trải nghiệm không thể bỏ qua khi ghé thăm Paris là ngồi du thuyền trên sông Seine để thưởng ngoạn kinh đô ánh sáng.
 
  


Từ đây, du khách sẽ có góc nhìn đầy ấn tượng về vẻ đẹp của con sông cũng như dãy phố ở hai bờ với những toà nhà cổ kính. Dù là một chuyến đi ngắn ngủi nhưng chừng đó đủ để du khách không khỏi lưu luyến khi rời Paris.
 Anh Túy

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 07, 2016 2:07 am

Có thể bạn chưa biết

 


 

 
 

 
 
 
 

 
 

 
 

 
 

 


 
 


 
 


 


 
 


 
 


 
 


 
 




Bây giờ  thì . . . .  biết dzồi ??? 

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 07, 2016 2:06 pm

40 chuyện lạ “không thể tin nổi” 
nhưng vẫn phải tin vì chúng là sự thật !


Thế giới có rất nhiều điều thú vị mà chúng ta chưa hề biết đến. Bài viết này sẽ cung cấp cho bạn 40 sự thật vô cùng bất ngờ và dù có hoài nghi thì bạn vẫn phải chấp nhận rằng, chúng hoàn toàn có thật.



1. Lầu Năm Góc đã lên kế hoạch chống lại đại dịch zombie mặc dù một loạt bằng chứng cho thấy rằng zombie hoàn toàn không thể tồn tại!





2. Vào năm 2006, một người phụ nữ đã đánh rắm khi đang trong chuyến bay từ Washington đến Dallas. Trước tình thế "nguy hiểm" này, 
cô đã đốt diêm với nỗ lực "làm dịu" mùi bốc ra nhưng điều đó đã khiến máy bay phải hạ cánh trong tình trạng khẩn cấp.




3. Iran đã bắt 14 chú sóc chuột với mục đích sử dụng làm gián điệp vào năm 2007.




4. Một đạo luật ở Iran được ban hành vào năm 2013 cho phép đàn ông có thể cưới con gái nuôi của họ khi chúng đủ 13 tuổi.




5. Đài Loan có một nhà hàng toilet tên là Modern Toilet. Tại đây, các món ăn đều được bày trên những chiếc bát hình cầu tiêu 
và khách hàng ăn xong sẽ chùi miệng bằng những cuộn giấy thường chỉ được sử dụng trong toilet.




6. Đại gia đình lớn nhất thế giới ở Ấn Độ: Người đàn ông có 39 người vợ và 94 đứa con.




7. Mohandas Gandhi (1869-1948) chưa bao giờ nhận giải Nobel Hòa bình mặc dù ông được đề cử tới 5 lần.




8. Nhà Trắng được xây dựng có sự đóng góp một phần của những người nô lệ.




9. Một giáo viên người Anh ở Sudan đã bị bắt chỉ vì "dám" cho học sinh tiểu học đặt tên gấu Teddy là "Muhammad".




10. Phần lớn người theo đạo Hindu ăn thịt, chỉ có 30% là không mà thôi.




11. Tổng thống đầu tiên của Mỹ George Washington đã từng trải qua các căn bệnh: bạch hầu, bệnh lao, đậu mùa, 
kiết lị, sốt rét, viêm amidan, bệnh hậu bối, viêm phổi và viêm thanh thiệt.




12. Mất khoảng 1.500 năm để xây dựng nên bãi đá cổ Stonehenge.




13. 80% diện tích thành phố New Orleans là nước kể từ sau khi cơn bão Katrina xảy ra vào tháng 8 năm 2005. 
Một số nơi còn có độ sâu lên đến 20 feet, tương đương khoảng 6m.




14. Duy trì thái độ biết ơn có khả năng tăng việc sản sinh dopamine và serotonin 
(hai chất tạo ra niềm vui và hạnh phúc) ngang với sử dụng thuốc chống trầm cảm.




15. Biệt kích Lebanon ăn rắn sống để chứng minh cho sức mạnh và lòng dũng cảm.




16. Ở bang Texas (Mỹ), nếu giết dã nhân Bigfoot, bạn sẽ bị coi là phạm pháp. 
Tuy nhiên, điều nực cười là không ai biết Bigfoot có thật hay không?




17. Ở bang Oregon (Mỹ), một người đàn ông đã phải ngồi tù và bị phạt 1.500 USD chỉ vì tích trữ nước mưa. 
Nguyên nhân là do nước mưa được xem là "tài sản của bang".




18. Khách sạn "cổ" nhất thế giới được đi vào vào hoạt động từ năm 705 SCN.




19. Tôm hùm được xem là "loài gián" của biển cả.




20. Một người phụ nữ Colombia đã được nuôi lớn bởi những chú khỉ sau khi bị bắt cóc 
và bỏ rơi trong rừng rậm từ lúc còn là một đứa trẻ.




21. Kẹo bông được phát minh bởi một nha sĩ.




22. Vào năm 2012, một cặp đôi đã mời nữ hoàng Elizabeth II đến tham dự lễ cưới. 
Đây chỉ là một câu nói đùa nhưng nữ hoàng đã đến thật.




23. Heroin ban đầu được sử dụng để điều trị cho những người bị nghiện Morphine.




24. Hitler đã từng được đề cử giải Nobel hòa bình vào năm 1939.




25. Cầu Cổng vàng (Kim Môn Kiều - cây cầu treo nối liền Cổng Vàng - cửa ngõ vào của vịnh San Francisco và Thái Bình Dương)
được trang bị những chiếc dây cáp dài nhất thế giới, đủ để vòng quanh đường xích đạo của Trái Đất hơn 3 lần.




26. Mỗi phòng nhỏ ở Halden – nhà tù có độ bảo mật cao tại Na Uy đều được trang bị một TV màn hình phẳng, 
một buồng tắm có vòi hoa sen và những chiếc khăn tắm màu trắng siêu mịn.




27. Một giọt nọc độc của rắn biển có thể cướp đi sinh mạng của 3 người đàn ông.




28. Lạc đà không phải là sinh vật có thể tồn tại lâu nhất mà không cần nước. 
Chuột mới là câu trả lời chính xác.




29. Bức tranh "Untitled" được vẽ bởi họa sĩ Cy Twombly có giá 69,6 triệu USD (hơn 1.500 tỷ VNĐ). 
Bức tranh siêu đắt này tưởng chừng như trẻ em cũng có thể vẽ được.




30. Năm 1967, hai phe đối địch trong cuộc nội chiến ở Nigeria đã đồng ý thoả thuận ngừng bắn trong 48 giờ đồng hồ 
để có thể tổ chức trận đấu giao hữu với sự góp mặt của "vua bóng đá" Pele ở Lagos.




31. Hơn 30 chiếc xe tại nhà kho của Paul Walker đã bị lấy cắp trong vòng 24 giờ đồng hồ 
kể từ lúc xảy ra vụ tai nạn thảm khốc đối với anh.




32. Triều Tiên giành được độc lập vào năm 1948 nhưng không được thừa nhận bởi Nhật Bản và Hàn Quốc.




33. Thay vì giao hợp, bạch tuộc cái thi thoảng sẽ siết chặt cổ bạch tuộc đực và nuốt chửng đối phương.




34. Voi có số neuron thần kinh gấp 3 lần con người 
nhưng không ai biết tại sao chúng vẫn không thông minh hơn chúng ta.




35. Hàng ngàn bao cao su đã được phát cho các chiến binh trong ngày D-Day (Ngày quân Đồng minh đổ bộ lên bãi biển Normandy, 
chính thức mở mặt trận thứ hai nhằm tiêu diệt chủ nghĩa Đức Quốc xã). Chúng được sử dụng để giữ cho nòng súng khô ráo.




36. YouTube được xem là "công cụ tìm kiếm thứ hai" khi số lượt tìm kiếm trên trang web nay chỉ đứng sau Google,
nhiều hơn so với cả Yahoo, Bing và Ask gộp lại.




37. Hổ được tuyên bố sẽ tuyệt chủng ở Campuchia trong năm 2016.




38. Video đầu tiên được tải lên YouTube vào ngày 23/04/2015 nổi bật với hình ảnh Jawed Karim 
- đồng sáng lập Youtube và bối cảnh tại sở thú San Diego.




39. Hầu hết diện tích rừng mưa nhiệt đới Amazon nằm trên lãnh thổ Brazil (60%). Tuy nhiên, khoảng 13% thuộc Peru, 
10% thuộc Colombia, ngoài ra còn nằm trên lãnh thổ Venezuela, Ecuador, Bolivia cùng 3 nước khác.



40. Nếu xét ở vị trí là một quốc gia thì California sẽ là nền kinh tế đứng thứ 8 trên thế giới và xếp thứ 35 về dân số.






Cập nhật: 15/04/2016
Nắng Mai - Theo FACTSlides
_http://khoahoc.tv/

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 07, 2016 2:09 pm

Khám Phá Bí Mật Về Nơi “Lưu Trữ” Cả Thế Giới

 Một ngày ở Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Quốc gia ở Washington (Mỹ) bắt đầu với việc các nhân viên sẽ đi kiểm tra lại một lượt hơn 126 triệu mẫu vật có trong này.
 

 Chúng gồm số lượng lớn thực vật, động vật, hóa thạch, khoáng chất, đá và các đồ tạo tác khác từng tồn tại qua hàng ngàn năm văn minh nhân loại.
 

Công sức sưu tầm và sắp xếp đã được hàng trăm nhân viên và các nhà khoa học bỏ ra để có được một không gian lưu giữ khoa học như thế này.
 

Một góc của phòng lưu trữ các loài côn trùng có trên Trái Đất.
 

Họ cho rằng việc quy tụ các bộ sưu tập lại như thế này đóng một vai trò quan trong trong việc thúc đẩy sự hiểu biết, giải quyết các vấn đề về khoa học tự nhiên và giải thích nguồn gốc sinh học của loài người cho thế hệ tương lai
 

 Bộ sưu tập đầy đủ các giống thực vật, có những loại chắc chắn bạn chưa được nhìn thấy bao giờ.
 

 
Thảm thực vật phong phú.
 

Góc “nhỏ” đầy đủ các loại chuột trên thế giới.
 

Các bộ xương cá voi ở Bảo tàng Lịch sử tự nhiên Quốc gia được xem là đầy đủ và quy mô nhất. Những bộ xương nặng hàng tấn được lưu trữ trên kệ và chỉ di chuyển được bằng các băng chuyền.
 

Từ loại trên trời đến động vật dưới nước đều có mặt đầy đủ ở bảo tàng này.
 

Không gian rộng lớn phía trong gian trưng bày các biểu tượng của lịch sử văn minh nhân loại.
 

 
Việc có được một bộ sưu tập gần như đầy đủ về nhân loại, từ môi trường tự nhiên cho đến các cảnh quan, kiến trúc, quần áo,dụng cụ lao động của con người đã và đang giúp nơi này trở thành điểm đến lý tưởng cho các nhà khoa học và người tham quan.

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 07, 2016 2:14 pm

Đừng có ham! dưới rốn có cái ấm sứt vòi . Pataya thủ đô chuyển giống Thái lan.


ĐÁM CƯỚI Ở PATAYA - THÁI LAN
Il faut bien payer les noces !  


La scene a été tournée en Thaïlande à pataya devant la salle spectacle des transsexuels



Uété mariée se fait tscène nneoter les seins contre de l’argent

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 14, 2016 1:04 am

Chàng 35 Tuổi, 
Nàng Mới Chào Đời,
Thời Gian Không Đợi Người,
Tình Lỡ Hẹn Trăm Năm…




Ngày tiễn chú về bên kia thế giới, nhìn nơi tủ sách của chú, tôi phát hiện một vật cổ có khắc bốn câu thơ. Đọc xong, nước mắt tôi bỗng lăn dài không cách nào ngăn được…

Có một loại thời gian gọi là quá khứ
Có một loại vĩnh hằng gọi là nháy mắt
Có một loại tình yêu gọi là đã từng
Có một loại đánh mất gọi là quên lãng…

Tôi là một cô nhi, có lẽ là “kết quả” của trọng nam khinh nữ, hoặc cũng có lẽ là “sản phẩm” của một cuộc tình trăng gió nhưng lại không thể gánh chịu trách nhiệm với nhau, và chú Triết Dã là người đã lượm tôi về nhà nuôi.
Năm đó chính sách “lên rừng núi, xuống nông thôn” được bãi bỏ, trong lúc từ nông thôn trở về thành phố, chú ấy đã nhìn thấy tôi ở bên cạnh đống rác của bến xe, một bé gái xinh xắn, ít nói. Khi chú đi tới, đứa bé gái ấy bỗng cười toe toét với chú, thế là chú liền mang tôi đi theo. Chú ấy đã cho tôi một mái nhà, còn đặt cho tôi một cái tên thật đẹp, Đào Lệ.
Cuộc đời của Triết Dã có thể nói là một chuỗi bi kịch. Bố mẹ của chú đều là sinh viên du học trở về nước, nhưng lại không vượt qua được sự khốc liệt của cái thời Đại Cách mạng Văn hóa, cả hai đều chết trong phẫn uất.
Triết Dã tự nhiên cũng không thoát được, bị điều đến nông thôn, cùng với cô bạn gái quen biết nhiều năm mỗi người mỗi ngã. Kể từ lúc đó chú ấy chỉ còn lại một thân một mình, mãi đến 35 tuổi khi trở về thành phố thì nhặt được tôi. Tôi gọi Triết Dã là chú.
Trong hồi ức của tôi, tuổi thơ vốn không có quá nhiều chuyện buồn. Ngoại trừ một chuyện...
Khi đi học, trên lớp có mấy bạn nam tinh nghịch mắng tôi là “đồ con hoang”. Tôi khóc trở về nhà, kể lại với chú ấy. Ngày hôm sau, lúc tan học Triết Dã đặc biệt đến đón tôi, hỏi mấy bạn nam đó rằng: “Ai nói nó là con hoang?”.
Mấy bạn học nam vừa nhìn thấy Triết Dã cao lớn đều không dám lên tiếng, Triết Dã cười nhạt: “Lần sau còn nói như vậy nữa, nếu để cho tôi nghe được, tôi sẽ đánh cho tên đó một trận!”.
Có người lẩm bẩm: “Nó đâu phải con ông đâu, nên nó chính là con hoang rồi còn gì nữa”.
Triết Dã nắm lấy tay tôi, ngoảnh đầu cười: “Nhưng tôi thương yêu Đào Lệ còn hơn cả con ruột của mình nữa. Không tin thì có ai dám đứng ra cho tôi xem thử, quần áo của ai đẹp hơn con bé nào? Giày dép cặp sách của ai tốt hơn của nó nào? Buổi sáng mỗi ngày nó đều được ăn bánh mì uống sữa, còn các cậu ăn gì nào?”.
Bọn con trai nghe xong im lặng không nói được gì. Từ đó trở về sau, không còn có ai mắng tôi là con hoang nữa.
Sau khi lớn lên, mỗi lần nghĩ đến chuyện này tôi đều không khỏi bật cười. Cuộc sống của tôi so với những đứa trẻ mồ côi khác thì quả thật là hạnh phúc hơn rất nhiều.
Nơi tôi thích nhất chính là phòng sách. Sách chất đầy cả căn phòng, dưới cánh cửa sổ chính là bàn đọc sách của Triết Dã. Khi có ánh mặt trời, hình bóng chăm chú làm việc của chú ấy cứ như một bức tranh thật đẹp.
Tôi luôn tự mình tìm sách đọc, tìm được rồi liền nằm trên ghế sô pha. Cách một lúc, Triết Dã lại ngoảnh đầu lại nhìn tôi một cái, nụ cười của chú ấy còn ấm áp hơn cả ánh mặt trời ngoài cửa sổ lúc mùa đông. Nhìn thấy rồi, tôi liền ôm từ phía sau lưng chú ấy, lặng lẽ nhìn chú vẽ hình viết chữ.
Chú ấy cười: “Lớn lên rồi cũng học theo chú là được”.
Tôi liền bĩu môi: “Ai thèm chứ, phơi thân đến đen như vậy, nhìn bẩn chết đi được”. À, tôi đã quên nói rằng, Triết Dã là một kiến trúc sư. Nhưng dù gió thổi nắng phơi cũng không ảnh hưởng đến vẻ bề ngoài của chú ấy chút nào. Chú ấy vẫn luôn gọn gàng sạch sẽ, phong độ ngời ngời.
Khi tôi được tám tuổi, đã từng có một lần, Triết Dã suýt nữa đã nói chuyện cưới hỏi với một người phụ nữ. Người phụ nữ đó là giáo viên, thông minh lại xinh đẹp.
Không biết tại sao tôi lại không thích cô ấy chút nào, tôi luôn cảm thấy nụ cười trên gương mặt của cô ấy giống như là được gắn lên vậy, khi Triết Dã ở đó, cô ấy vừa ngọt ngào vừa dịu dàng cười nói với tôi, còn khi Triết Dã không ở đó, thì nụ cười đó liền biến mất giống như ảo thuật vậy. Tôi sợ cô ấy.
Có một ngày tôi xem truyện tranh trên sân thượng, cô ấy hỏi tôi: “Bố mẹ ruột của con đâu? Sao không thấy họ đến thăm con lần nào vậy?”. Tôi ngẩn người ra, nhìn cô ấy không biết phải nói như thế nào.
Cô ấy ríu rít hai tiếng, lại nói: “Con nhóc này, thật là ngu ngốc! Chả trách họ không cần mày!”.
Bỗng Triết Dã mặt mày tái mét đi đến, nắm tay tôi, không nói một lời đi vào trong phòng.
Buổi tối hôm đó, tôi một mình buồn bã nằm khóc trong chăn. Triết Dã đi vào, ôm lấy tôi nói: “Lệ Lệ đừng khóc, đừng sợ, chú hứa sẽ không để cho ai ức hiếp con đâu”.
Kể từ hôm đó không còn thấy người phụ nữ đó đến nhà chúng tôi nữa. Về sau này tôi nghe chú Khâu Phi, người bạn thân của Triết Dã, hỏi chú ấy rằng: “Mối quan hệ hai bên còn đang tốt đẹp sao tự dưng lại chia tay rồi?”.
Triết Dã nói: “Người phụ nữ này tâm địa không chính, nếu lấy cô ấy về, chỉ sợ Lệ Lệ sau này khó mà được sống những ngày bình yên”.
Chú Khâu Phi nói: “Phải chăng cậu vẫn không quên được Diệp Lan”. Lúc đó, tôi chỉ là một cô bé 8 tuổi, nhưng tôi đã nhớ rất kĩ cái tên này. Sau khi lớn lên rồi, tôi mới biết được Diệp Lan chính là cô bạn gái năm xưa của Triết Dã.
Chúng tôi cứ mãi nương tựa lẫn nhau. Hết thảy mọi chuyện Triết Dã đều xử lý rất tốt. Sau khi tôi thi lên đại học, bởi trường học cách nhà rất xa, đành phải ở lại trong trường, cuối tuần mới về thăm nhà, thỉnh thoảng Triết Dã hỏi tôi: “Đã có bạn trai chưa này?”.
Tôi luôn chỉ cười chứ không trả lời. Trong trường quả thật có mấy chàng trai luôn thích vây quanh tôi, nhưng không có lấy một người khiến tôi vừa mắt cả: A thì cao to đẹp trai, nhưng tệ nỗi thành tích lại chỉ xếp vào hàng trung bình; B học hành không tệ, lại có tài ăn nói, nhưng ngoại hình lại rất bình thường; C thì tướng mạo thành tích đều rất khá, nhưng bản tính lại có phần thô lỗ.
Tôi rất ít nói chuyện với bạn học nam. Trong mắt của tôi, họ đều rất ngây ngô nông cạn, ở trước mặt người khác chỉ muốn biểu lộ ra mặt tốt nhất của mình, nhìn vào thì thấy rất giả tạo, thiếu chững chạc.
Vào ngày sinh nhật 20 tuổi của tôi, món quà mà Triết Dã tặng cho tôi là một chiếc nhẫn hồng ngọc. Triết Dã nói đã mua nó cho tôi từ lâu rồi, chú còn bảo là con gái lớn rồi, cần phải có mấy món đồ trang sức cho ra dáng mới được. Lúc dùng cơm xong, chú ấy cùng với tôi đi ra cửa hàng, tôi thích cái gì, chú ấy liền mua cho.
Sau khi trở lại trường, tôi phát hiện rằng các bạn học thích bàn tán sau lưng tôi. Mà tôi cũng không để tâm làm gì. Bởi vì thân thế của bản thân mình, đã quen với việc người ta bàn tán rồi.
Mãi đến một hôm có người bạn nữ chơi thân kéo tôi lại, nói riêng với tôi rằng: “Mọi người đều đang bàn tán rằng bạn đang quen với một người lớn hơn bạn rất nhiều tuổi?”.
Tôi ngơ ngác không hiểu: “Ai nói vậy?" Cô ấy nói: “Nghe nói là có đến mấy người tận mắt chứng kiến, bạn cùng ông ấy rất thân mật đi đến cửa hàng. Còn nói rằng bạn không thèm để mắt đến những đứa con trai nhà nghèo này, thì ra đã có đại gia!”.
Tôi hơi suy nghĩ một chút, rồi mặt dần dần đỏ ửng lên, một lúc sau cười nói: “Họ đều đã hiểu lầm rồi”. Tôi cũng không có giải thích gì thêm. Lặng lẽ ngồi đọc sách, trên mặt nóng bừng rất lâu.
Cuối tuần về nhà, làm tổng vệ sinh theo thường lệ, căn phòng của Triết Dã rất sạch sẽ, chiếc áo khoác lông cừu mà chú ấy thường mặc để trên mép giường. Đó là chiếc áo màu cà phê, cổ rùa, lúc đầu khi mới đi mua nguyên là để ý muốn mua chiếc màu xám, cổ áo chữ V, nhưng tôi đã chọn chiếc này. Lúc đó Triết Dã cười rằng: “Thôi được, nghe theo con vậy, xem ra Lệ Lệ đã chê chú già rồi, muốn chú ăn mặc nhìn cho trẻ ra đây mà”.
Tôi từ từ xếp chiếc áo đó lại, mỉm cười hồi tưởng lại một số chuyện vụn vặt đã qua…
Một đoạn thời gian sau đó tôi phát hiện trạng thái tinh thần của Triết Dã rất tốt, mỗi khi đi đường bước chân nhẹ nhàng như đi trên gió vậy, đôi khi còn nghe thấy chú ấy hát một vài ca khúc, giống như cái ngày tôi thi lên đại học vậy. Tôi có chút buồn bực.
Ngày thứ sáu tôi liền nhận được điện thoại của Triết Dã, bảo tôi hãy về nhà sớm, cùng chú ấy ra ngoài dùng một bữa cơm tối. Nhìn thấy chú ấy cạo râu thay quần áo. Tôi hoài nghi: “Có người giới thiệu bạn gái cho chú ư?”.
Triết Dã cười nói: “Chú cũng đã già rồi, còn bạn gái yêu đương gì nữa, là chú Khâu Phi của con, còn có một người bạn thân lâu năm nữa, một lát con cứ gọi dì ấy một tiếng dì Diệp Lan là được rồi”.
Tôi biết, đó nhất định là Diệp Lan. Trên đường đi Triết Dã nói cho tôi biết, đoạn thời gian trước thông qua chú Khâu Phi, chú ấy đã liên lạc được với dì Diệp Lan, chồng của dì ấy đã mất mấy năm rồi, lần này gặp lại, cảm giác vẫn rất tốt, nếu như không có vấn đề gì, cả hai sẽ tiến đến hôn nhân.
Hai tai tôi ù đi, không còn nghe lọt được câu nào nữa, hai mắt thất thần, đôi chân mềm nhũn, cố lê những bước chân nặng nề.
Đến nhà hàng, tôi rất khách quan mà quan sát dì Diệp Lan: người hơi mập, giữa hai lông mày còn lưu lại được mấy phần phong vận thời còn trẻ, so với những người phụ nữ cùng tuổi, thì đương nhiên dì ấy vẫn có ưu thế hơn rất nhiều. Nhưng nếu đứng cùng với Triết Dã anh tuấn đẹp trai, thì thấy dì ấy có vẻ già nhiều so với chú ấy.
Dì ấy đối với tôi rất tốt, rất thân mật quan tâm, tựa như yêu nhau yêu cả đường đi vậy. Về đến nhà, Triết Dã hỏi tôi: “Con cảm thấy dì Diệp Lan thế nào?”.
Tôi nói: “Hai người đã tính đến chuyện kết hôn rồi, con tất nhiên không có ý kiến”.
Tôi thao thức đến rạng sáng mới ngủ. Trở về trường thì liền ngã bệnh, phát sốt, nhưng vẫn gắng gượng không muốn nghỉ học, chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, cuối cùng ngã quỵ trong lớp học.
Tỉnh lại tôi thấy mình nằm trong bệnh viện, đang truyền nước biển, Triết Dã ngồi đọc sách bên cạnh. Tôi mệt mỏi cười hỏi: “Con đang ở đâu đây?”.
Triết Dã khẩn trương sờ vào đầu tôi: “Coi như đã tỉnh lại rồi, sốt siêu vi chuyển sang viêm phổi, con bé ngốc này, lúc nào cũng như vậy cả, chẳng bao giờ chú ý đến bản thân mình”.
Tôi cười: “Người đã muốn bệnh, dẫu có cẩn thận thì thử hỏi có ích gì chứ!”.
Triết Dã ngoài giờ đi làm, thì toàn bộ thời gian đều là ở trong bệnh viện. Mỗi lần từ trong mơ tỉnh lại, thì tôi đều luôn tìm bóng dáng của chú ấy, cần phải lập tức nhìn thấy, mới có thể yên tâm được.
Tôi nghe thấy chú ấy nói điện thoại với dì Diệp Lan: “Lệ Lệ bệnh rồi, mấy ngày này anh không được rảnh, đợi sau khi cô bé khỏe lại rồi sẽ liên lạc với em”.
Tôi gượng cười đau khổ, nếu như tôi bệnh, có thể khiến chú ấy ngày ngày ở bên tôi như vậy, thế thì tôi dẫu có nằm ở trong bệnh viện lâu dài hơn nữa thì có hề gì đâu.
Ở bệnh viện một tuần mới về nhà. Triết Dã đặt một chiếc ghế sô pha trước cửa phòng của tôi, buổi tối ngủ ở trên đó, tôi mà có chút động tĩnh gì chú ấy liền bật dậy xem thử.
Tôi nhớ lúc còn nhỏ, chiếc giường nhỏ của tôi đặt ở trong phòng của Triết Dã, nửa đêm tôi muốn đi vệ sinh, thì tự mình mò mẫm ngồi dậy, nhưng Triết Dã rất mau liền nghe thấy, bật đèn giúp tôi, nói: “Lệ Lệ, cẩn thận nào”. Mãi cho đến khi tôi lên tiểu học mới ngủ một mình.
Dì Diệp Lan đã mua một bó hoa lớn và trái cây đến thăm tôi. Tôi lễ phép cảm ơn dì ấy. Món ăn dì ấy nấu thật sự rất ngon, nhưng tôi ăn không nổi. Tôi nhanh chóng vào nằm trong phòng.
Tôi nằm mơ, mơ thấy Triết Dã và dì Diệp Lan cuối cùng đã kết hôn, họ đều rất trẻ, dì Diệp Lan mặc bộ đồ cưới màu trắng trông thật rất xinh đẹp, còn tôi thì đương nhiên là đóng vai cô bé cầm hoa. Triết Dã mỉm cười vui vẻ, lại không ngoảnh đầu nhìn tôi một cái, tôi ngửi thấy mùi hoa bách hợp tỏa ra từ bó hoa của cô dâu cầm trên tay rất rõ ràng…
Tôi giật mình ngồi dậy, rồi lại nằm xuống, tuyệt vọng nhắm mắt lại. Trong bóng tối tôi nghe thấy Triết Dã đi vào, tiếp đó chiếc đèn nhỏ đầu giường bật sáng. Chú ấy than: “Không biết đã mơ thấy gì mà lại khóc thương tâm đến như vậy!”.
Tôi giả vờ ngủ, tuy nhiên nước mắt cứ như cái vòi nước bị rỉ, thuận theo khóe mắt chảy xuống bên tai. Bàn tay ấm áp của Triết Dã liên tục gạt nước mắt cho tôi, nhưng làm thế nào cũng không ngăn lại được.
Căn bệnh lần này, kéo dài cả mười mấy ngày trời. Đợi sau khi khỏi bệnh rồi, tôi và Triết Dã đều đã gầy đi rất nhiều. Chú ấy nói: “Hay là về nhà ở đi, trong trường nhiều người như vậy ở cùng trong một ký túc xá, không khí rất không tốt”.
Tôi cũng để ý dì Diệp Lan không còn đến nhà của chúng tôi nữa. Qua một đoạn thời gian rất dài rất dài, tôi mới tin chắc rằng, dì ấy cũng giống như cô giáo năm xưa, đều đã là quá khứ.
Ngày ngày chú ấy chạy xe mô tô đưa đón tôi. Mặt tựa vào lưng của chú ấy, trong lòng lại khi buồn khi vui.
Tôi thuận lợi tốt nghiệp, tìm được một công việc tốt. Tôi vui vẻ, bình thản mà sống qua ngày, không có gì đáng để lưu tâm. Nhưng ông trời lại không muốn cho tôi niềm hạnh phúc lâu dài như vậy. Triết Dã đã ngất xỉu ở công trường. Bác sĩ chẩn đoán là ung thư gan thời kỳ cuối.
Tôi đau đến thắt ruột, nhưng vẫn gắng lấy hết bình tĩnh hỏi bác sĩ rằng: “Còn được bao lâu nữa?”. Bác sĩ nói: “Một năm, cũng có thể nhiều hơn một chút”.
Tôi đón Triết Dã về nhà. Chú ấy vốn không phải nằm trên giường, ban ngày tôi đi làm, mời một người giúp việc bán thời gian, buổi trưa và buổi tối do tôi chăm sóc chú ấy. Triết Dã cười nói: “Xem này, chú đã làm khổ con rồi, vốn dĩ bây giờ là phải đi hẹn hò cùng bạn trai mới phải”.
Tôi cũng cười, nói đùa: “Bạn trai ư? Không phải là đang xếp hàng dài chờ đợi bên ngoài đó sao”. Mỗi ngày ăn cơm tối xong, tôi và Triết Dã cùng nhau ra ngoài tản bộ. Tôi đỡ lấy cánh tay của chú ấy. Dù có ốm hơn trước đây, chú ấy vẫn anh tuấn phong độ, trong con mắt người khác, đây có lẽ giống như một bức tranh tuyệt đẹp giữa hai cha con, chỉ có tôi, dưới biểu tượng đẹp đẽ đó, đã nhìn thấy một sự thật tàn khốc.
Tôi đau buồn nhưng vẫn giữ nét điềm tĩnh, tôi nhìn thấy những ngày tháng sau cùng giữa tôi và Triết Dã vụt mất như bay.
Triết Dã vẫn sinh hoạt như thường lệ: đọc sách, thiết kế đồ họa. Người giúp việc nói, mỗi ngày chú ấy dành hơn nửa ngày thời gian ở trong phòng sách. Tôi càng lúc càng thích phòng sách. Sau bữa cơm là pha cho mỗi người một ấm trà riêng, cùng ngồi đối diện với nhau, đánh vài ván cờ, hoặc chơi vài ván bài. Sau đó Triết Dã chỉnh lý tư liệu của chú ấy.
Có một xấp giấy là chú không cho phép tôi đụng vào. Tôi hiếu kỳ. Cuối cùng nhân một ngày chú ấy không có ở nhà, lén xem thử. Đó là mấy quyển nhật ký dày cộp.
“Lệ Lệ đã mọc hai chiếc răng cửa, tan ca đi đón con bé, con bé bước những bước chân loạng choạng bổ nhào về phía mình, đòi mình bế”.
“Sinh nhật 10 tuổi của Lệ Lệ, con bé cầu nguyện mong rằng chú Triết Dã mãi mãi trẻ trung. Mình rất vui, Lệ Lệ bé nhỏ, con bé thật sự là một đóa hoa mang đến niềm vui trong cuộc đời cô quạnh của mình”.
“Hôm nay đưa Lệ Lệ đi ghi danh đại học, việc gì con bé cũng giành làm trước. Lúc này mình chợt phát hiện con bé đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, còn mình, đã dần dần già đi. Chỉ mong sao cuộc đời của con bé không phải cô khổ giống như mình”.
“Khâu Phi cho mình biết tình hình gần đây của Diệp Lan, cuộc gặp mặt sau đó lại không khiến mình vui vẻ hạnh phúc giống như trong tưởng tượng. Cô ấy cũng đã già đi rất nhiều, tuy vẻ trang nhã lúc còn trẻ không hề mất. Cô ấy không che giấu tình cảm tốt đẹp còn lại đối với mình”.
“Lệ Lệ viêm phổi, trong khi hôn mê không ngừng gọi tên của mình, sau khi tỉnh lại chỉ biết chảy nước mắt với mình. Mình không khỏi kinh ngạc. Mình không ngờ chuyện sắp kết hôn với Diệp Lan lại ảnh hưởng lớn đến con bé như vậy”.
“Hôm nay rước Lệ Lệ tan học trở về nhà, cảm thấy trên lưng có gì đó lạnh lạnh, cởi áo ra xem thử, mới phát hiện nước mắt đã thấm đẫm một khoảng lớn. Ài, cái con bé này”.
“Bác sĩ tuyên bố rằng mạng sống của mình chỉ còn lại một năm. Mình không thấy sợ chút nào, nhưng Lệ Lệ, con bé là điều khiến mình lo lắng nhất. Sau khi mình đi rồi, làm sao khiến cho con bé sống vui vẻ khỏe mạnh đây, đây là vấn đề mà mình cần phải suy nghĩ rất nhiều”.
Tôi ôm lấy quyển nhật ký, nước mắt lã chã tuôn rơi. Thì ra là chú ấy đã biết, thì ra chú ấy đều đã biết hết cả.
Qua mấy ngày nữa, những quyển nhật ký đó không thấy đâu nữa. Tôi biết Triết Dã đã xử lý rồi. Chú ấy không muốn tôi biết rằng chú ấy đã biết được tâm tư của tôi, nhưng chú ấy không biết được rằng tôi đã biết hết cả rồi.
Triết Dã mất vào mùa xuân năm thứ hai. Trước lúc mất, chú ấy đã nắm tay tôi nói rằng: “Vốn dĩ chú muốn tự tay trao con cho một người đàn ông tốt, tận mắt nhìn thấy người ấy đeo nhẫn cho con rồi mới đi, nhưng bây giờ không còn kịp nữa rồi”.
Tôi mỉm cười. Chú ấy đã quên rồi, chiếc nhẫn đó, khi tôi 20 tuổi chú ấy đã mua cho tôi rồi. Trong ngăn kéo trên bàn học có một lá thư chú ấy để lại, chỉ có mấy câu ngắn gọn: “Lệ Lệ, chú đi rồi, con có thể nghĩ đến chú, nhưng cũng không nên lúc nào cũng nhớ đến chú, chỉ cần con có thể sống vui vẻ hạnh phúc, đối với chú đó thật sự là niềm an ủi lớn nhất rồi. Chú của con!”.
Tôi chỉ khóc, lặng lẽ…
Nửa đêm tỉnh lại, tôi dường như còn có thể nghe thấy chú ấy vang vọng đâu đó: “Lệ Lệ, con đừng buồn, hãy sống thật vui vẻ hạnh phúc”.
Khi sắp xếp lại những thứ lặt vặt trong phòng sách, trong góc tủ tôi phát hiện một đồ gốm toàn bụi bặm, nhìn có vẻ là đổ cổ, tôi lấy nó ra, sau khi rửa sạch sẽ, thì không khỏi lặng người, trên đó không có trang trí gì cả, chỉ có bốn câu thơ viết bằng thể chữ Nhan đời nhà Đường:

Chàng sinh nàng chưa sinh
Nàng sinh chàng đã già.
Hận không sinh cùng lúc
Trọn đời mãi bên nhau.

Đến lúc này, nước mắt của tôi mới trào ra không cách nào ngăn lại được nữa.


Tiểu Thiện, dịch từ Chuansong.me


phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 14, 2016 1:26 am

Tác phẩm điêu khắc trên thân cây dài hơn 12 mét đạt kỷ lục Guinness


Như chúng ta đã biết, sự sáng tạo của người nghệ sĩ thì không có giới hạn nếu nó xuất phát từ niềm đam mê nghệ thuật chân chính. Khi nguồn cảm hứng đến, một cách tự nhiên họ sẽ có thể tạo ra những kiệt tác từ bàn tay tài hoa của mình.
                                                                                                      

Nội dung tác phẩm dựa trên một bức tranh nổi tiếng có tên là "Thanh minh thượng hà đồ" (nghĩa là "tranh vẽ cảnh bên sông vào tiết Thanh minh") của nghệ sĩ Trương Trạch Đoan vào thời nhà Tống cách đây hơn 1000 năm.

Thiên tài Albert Einstein đã từng nói: "Nghệ thuật thật sự được định hình bởi sự thôi thúc không thể cưỡng lại của người nghệ sĩ sáng tạo”. Và một nghệ sĩ điêu khắc người Trung Quốc – Trịnh Xuân Huy đã chứng minh điều đó qua kiệt tác nghệ thuật của ông trên một thân cây dài hơn 12 mét. Chắc chắn bạn sẽ phải ngạc nhiên về một người có thể sở hữu tài năngtinh xảo đến như vậy!





Khi nhìn từ xa, bạn có thể nghĩ đơn giản đây là một nửa thân cây bình thường.






Khi lại gần hơn một chút, có thể bạn sẽ cho rằng thân cây được chạm khắc một tác phẩm trừu tượng nào đó.






Nhưng bạn sẽ thật sự sửng sốt khi tiến gần đến mức có thể nhìn thấy được chi tiết của nó, từng hình ảnh nhà cửa, cây cối, con người và những kiến trúc cổ đại Trung Quốc hiện lên rõ nét đến kinh ngạc.






Kiệt tác nghệ thuật của ông đã đạt kỷ lục Guinness về tác phẩm điêu khắc bằng gỗ dài nhất thế giới.






Tác phẩm được lấp đầy bởi hình ảnh sinh hoạt của người dân, nhà cửa, cầu đường, tàu thuyền tấp nập, thậm chí là có đến 550 hình ảnh người dân được chạm khắc riêng lẻ.


                                                                                                               

                                                      Toàn bộ tác phẩm được khắc chỉ trên một thân cây dài 12,286 m, cao 3,075 m (tính đến điểm cao nhất), và rộng 2,401 mét. Ông phải mất 4 năm mới hoàn thành tác phẩm.
 Tuyệt vời, ngoài sức tưởng tượng !

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Wed Sep 14, 2016 1:30 am

Lời nói thực tế của một nhóm người già

Có một tổ ấm của riêng ta, chưa đến lúc chết, xin nhớ muôn ngàn lần chớ bỏ mất nó đi.
Có một người bạn đời thân thiết, phải cùng đối đãi và chăm sóc tốt cho nhau,
Có một thân thể, tự mình phải biết bảo trọng, có một cái tâm thái tốt, tự mình vui sướng!
Chúng ta đã già rồi! Nhưng mà hiện tại sức khoẻ vẫn còn tốt, đầu óc hãy còn minh mẫn, già rồi trông cậy vào ai! Phải phân chia ra nhiều giai đoạn mà nói.

Giai đoạn thứ nhất
Sau khi đã về hưu, tuổi từ 60 đến 70, sức khoẻ cũng như điều kiện hãy còn tốt. Thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì cứ mặc, thích chơi đùa gì thì cứ chơi đùa, chẳng nên tự bạc đãi mình, vì những ngày giờ này sẽ không còn là bao lâu nữa, cần phải nắm lấy (cơ hội). Nắm giữ một ít tiền, giữ lại căn nhà, biết tự an bài tốt cho con đường sau cùng của mình.
Tình trạng kính tế của con cái được tốt là của chính chúng, con cái hiếu thuận là phẩm hạnh tốt của chúng. Chúng ta chẳng nên cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, không nên cự tuyệt sự hiếu kính của chúng. 

Nhưng quan trọng nhứt là phải biết tự nương tựa vào chính mình,tự an bài tốt cho sinh hoạt của chính chúng ta.

Giai đoạn thứ hai
Qua hết đoạn tuổi bảy mươi (tức ở vào tuổi bát tuần) mà không có bệnh hoạn gì, cuộc sống hãy còn được tự do, đó là không có những vấn đề gì lớn xảy ra, nhưng phải nên nhớ rằng mình đúng là đã già rồi, thể lực và tinh lực sẽ không còn tốt nữa, các phản ứng tự nhiên của mình cũng sẽ từ từ xấu đi.
Nên ăn cơm chậm lại để đề phòng mắc nghẹn; đi đứng cần chậm lại để đề phòng bị té ngã.
Chẳng nên tranh hơn người, cần biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình!
Đừng nên đi "quán xuyến" việc này việc kia, lo lắng sinh hoạt của con cái. Có người còn đi giữ cháu nội cháu ngoại nữa.
Cần phải biết "ích kỷ" một chút để, tự chăm sóc, trông coi chính mình.
Mọi việc phải biết để cho nó hoà theo tự nhiên, phải làm tí công việc quét dọn rác, phải biết cố gắng giữ gìn cho cái trạng thái sức khoẻ của mình được lâu dài hơn.
Để cho cái năng lực tự chủ về cuộc sống của mình có thể kéo dài thêm, không phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác, thì có phải là tốt hơn không?

Giai đoạn thứ ba
Sức khoẻ đã suy yếu rồi, phải cần đến người giúp chăm sóc cho mình, việc này nhất định phải được chuẩn bị từ trước, tuyệt đại đa số con người ít ai tránh khỏi được cái cửa ải này.
Phải biết điều chỉnh tốt cho lòng mình, phải biết thích ứng với hoàn cảnh, sinh lão bịnh tử, với cái Tử là cái việc thường tình của đời người.
Ta cứ thản nhiên mà đối diện với nó, vì đó là cái đoạn cuối của đời người, chẳng có gì mà phải sợ nó, đã có chuẩn bị trước rồi, thì chẳng có chi mà cảm thấy phải khó chịu.
Hoặc là vào viện dưỡng lão, hoặc là mướn người đến nhà trông coi chăm sóc cho mình, lượng sức lượng tình mà làm, nhất định là phải có biện pháp.
Nguyên tắc là chẳng nên "làm khổ" con cái của mình, đừng để con cái mang nặng cái tâm lý không tốt, làm thêm nhiều công việc nhà, gánh nặng thêm sự tốn hao tài chánh hạn hẹp của gia đình.
Tự mình phải biết khắc phục thêm một chút, cái cuộc đời nầy của mình, cái gì khổ, cái gì khó khăn cũng đã qua rồi, hãy tin tưởng rằng cái đoạn đường nhân sinh cuối cùng cũng sẽ dễ dàng mà bước qua.

Giai đoạn thứ tư
Đầu óc ta minh mẫn, bệnh tật đeo mang không cách nào thoát khỏi, lúc mà cái phẩm chất của sinh mạng đến điểm tệ hại nhất, phải biết dám đối diện với cái chết, cương quyết không để người nhà phải lao khổ tái cứu sinh, không để bà con thân hữu phải chịu hứng chịu những hao tốn vô ích.
"Già rồi" trông cậy vào ai? Chính mình, chính mình, lại vẫn là chính mình.

Già rồi thì phải làm sao?
Tại sao lại có cái ý nghĩ nầy, đó là do bởi tôi luôn nhận thấy, người già trên 80, không cần phải hạn chế đồ ăn của họ phải thanh đạm, cũng không cần phải giảm cân, ăn được là quan trọng nhứt
Muốn ăn gì thì cứ ăn, có thể cho là ăn được những món ngon của thế gian nầy, để cho cuộc sống càng thêm vui sướng và thích thú. Hạn chế người già không được làm cái nầy, ăn cái kia là đi ngược lại cái nhân tính của con người,mà lại cũng chẳng có gì gọi là căn cứ khoa học cả.
Trên thực tế, càng ngày càng có nhiều hiển thị chứng cứ của khoa học là, người già cần ăn ngon thêm một chút, cần mập thêm một tí, để cho cơ thể họ có thêm năng lực để đối kháng bệnh tật, đối kháng tính trầm cảm.
Tôi mong ước là, các cụ lão niên đều có thể hưởng thụ được sự tốt đẹp của đoạn cuối con đường nhân sinh của chính mình, mà không phải lưu lại bất cứ một điều gì hối tiếc.
Có thể cũng đừng kỳ vọng chờ đợi để lại cho thế hệ kế tiếp.

Lời kết luận:
Câu nói đúng của tục ngữ: "biết lo về tài chánh thì không nghèo, có kế hoạch thì không rối rắm, có chuẩn bị thì không bận rộn". Chúng ta với tư cách là lão niên "dự bị quân" đã có ý tốt chuẩn bị hay chưa?
Chỉ cần sự việc chưa xảy ra, phải có chuẩn bị cho tốt, sau nầy sẽ khỏi phải lo lắng cho cuộc sống ở tuổi xế chiều.

Thứ nhất: Lão Kiện
Sự chuẩn bị trước tiên là cái khả năng làm cho sức khỏe tốt ở tuổi già, ngày thường cần chú ý đến "tam dưỡng":
1-ăn uống dinh dưỡng,
2-chú trọng bảo dưỡng,
3-phải biết tu dưỡng.

Thứ hai: Lão Cư
a/- Đối với sự việc cùng con cháu ở chung, phải rán nhẫn nhịn bằng cách im hơi lặng tiếng trong cuộc sống, chi bằng
b/- Vui sống hưởng thụ với cuộc sống đơn lẻ độc thân, bất luận là trong thành phố hay khu ngoại ô, những nơi thích hợp cho chính bản thân mình, đồng thời là nơi có những quán ăn gần nhà mà mình ưa thích nhứt.

Thứ ba: Lão Bổn
- Đã nuôi dưỡng được con cái, mà không thể có cách nào để dưỡng già. Là cha mẹ của người ta thì phải nhớ biết tự lập tự cường, chưa vào trong quan tài thì đừng bao giờ chia gia sản.

Thứ tư: Lão Hữu
- Có được một người bạn tốt, người hảo hữu cùng ăn chung và người bạn đời đều quan trọng như nhau, bình thường cần phải biết kết rộng thiện duyên, nhận thức nhiều về các loại bằng hữu, là để hưởng thụ được cái bí quyết của nhân sinh.
Nói tóm lại, dù bạn là một trường thọ lão ông hay lão phụ, cuối cùng, bạn cũng chỉ là một con người.
Cái câu nói nầy thật không bi thiết chút nào, lại cũng không có gì phải lo sợ, hoàn toàn do bạn tự an bài cách sống như thế nào, để coi bạn có hay không có cái tâm lý thành thục, có yêu thích cái gì đó thì rất đáng để bạn trực tiếp đi làm.
Có được cái sức khoẻ tốt hay hạnh phúc, cũng đừng hy vọng để lại cho con cái.

Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ là: Chúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ thứ nhất bị con cái bỏ rơi.

Xin đừng có "nhân tại thiên đàng, tiền tại ngân hàng", cái gọi là "một mình rất buồn tẻ", "già rồi mà chẳng có ai phục dịch", những tín hiệu phiến diện v.v và v.v... đã là những câu nói lỗi thời từ lâu rồi.
Hãy nhận thức cách rõ ràng là: tiền tài, giàu sang chỉ là những số tự mà thôi, danh lợi cũng chỉ là một đoản kỳ tạm hư vinh, cuộc sống mới đúng là cái toàn diện của đời người,

Hãy là cái người "vui sống hưởng thụ cái cảnh già độc thân", thì cuộc đời mình sẽ có những mùa Xuân rực rỡ trở lại, với chính mình, điều kiện là: thân thể cường tráng, có tiền, có thì giờ, có bạn bè, lại cũng có cái không gian chuyên thuộc của riêng mình.
Có đủ sức độc lập tự chủ, có được cái lạc thú nhân sinh, chắc chắn là tự mình cung cấp cho mình cái công đức tối đại vậy.

                     
Tác giả - không rõ tính danh

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 23, 2016 10:16 pm

12.000 bác sĩ Mỹ kêu gọi ‘cấm’ 1 món ăn yêu thích của trẻ em khắp thế giới,
trong đó có Việt Nam

 






Là món ăn được rất nhiều người yêu thích bởi hương vị hấp dẫn nhưng mới đây, 12.000 bác sĩ Mỹ đã cùng lên tiếng cảnh báo về mức độ nguy hiểm của chúng với sức khỏe.
​ 
Bác sĩ Mỹ kêu gọi ngừng đưa xúc xích vào bữa ăn trưa của học sinh
Bộ Nông nghiệp Mỹ nên dừng việc phân phối xúc xích cũng như các loại thịt chế biến sẵn chứa chất gây ung thư vào Chương trình Bữa trưa Trường học Quốc gia Mỹ. Đó là nội dung chính trong lá đơn mà Hiệp hội Uỷ ban Bác sĩ chịu trách nhiệm về y khoa (PCRM), một tổ chức phi lợi nhuận với các thành viên là 12.000 bác sĩ đã gửi lên Bộ trưởng Nông nghiệp Tom Vilsack vào ngày 27.10 năm ngoái.
​ 
Theo đó, tất cả các bác sĩ đã yêu cầu Bộ Nông nghiệp ngừng việc ​(​mời chào ​??)​ các trường mua hoặc tài trợ xúc xích cho các bữa ăn của các em học sinh.


Do đó, loại bỏ xúc xích cũng như các loại thịt chế biến khác ra khỏi thực đơn ăn sáng, ăn trưa của học sinh là hướng đi đúng.


“Ăn một cái xúc xích mỗi ngày có thể đưa các em nhỏ xuống mồ sớm hơn. "

Các loại thịt chế biến sẵn như xúc xích có thể làm tăng nguy cơ bệnh tiểu đường, bệnh tim, và các loại ung thư khác nhau.
Cũng như thuốc lá, xúc xích nên được dán nhãn cảnh báo nguy hiểm với sức khỏe con người “, bà Susan Levin, bác sĩ dinh dưỡng thuộc PCRM cho biết.
Không chỉ 12.000 bác sĩ của PCRM lên tiếng về mối nguy hại của xúc xích, món ăn yêu thích của trẻ em trên toàn thế giới, mà nhiều bác sĩ khác ở Mỹ cũng đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về loại thực phẩm này.
​ ​
Họ kêu gọi các bậc phụ huynh hãy ngừng ngay việc cho con em mình ăn xúc xích. Và đây là những lí do mà họ đã đưa ra.

Những lý do khiến các bác sĩ Mỹ kêu gọi trẻ em dừng ăn xúc xích
​ (hot dog)​

1. Xúc xích chứa chất gây ung thư
Hiệp hội Uỷ ban Bác sĩ chịu trách nhiệm về y khoa phải viết đơn “thỉnh cầu” lên Bộ Nông Nghiệp Mỹ sau khi Tổ chức Y tế Thế giới tuyên bố rằng các loại thịt muối và chế biến sẵn như xúc xích, thịt heo muối, xúc xích và giăm bông gây ra ung thư.

Và xúc xích cũng có tên trong danh sách những chất gây ung thư hàng đầu cùng với cồn, thuốc lá, a-mi-ăng và a-sen. Thói quen ăn 1 chiếc xúc xích mỗi ngày có thể làm tăng nguy cơ ung thư kết trực tràng lên 21%.
Trong xúc xích có Nitrit được sử dụng như một chất bảo quản, chủ yếu để chống ngộ độc. Trong quá trình nấu, nitrit kết hợp với các amin tự nhiên trong thịt để hình thành hợp chất N-nitroso gây ung thư.


2. Xúc xích được chế biến từ thịt công nghiệp

Hầu hết xúc xích được bày bán trên thị trường hiện nay được làm từ thịt xay nhuyễn từ bò, heo, gà đều được nuôi trong các trang trại công nghiệp, sử dụng rất nhiều kháng sinh và hóc-môn nhằm chống lại bệnh tật và kích thích tăng trưởng nhanh.

Ăn xúc xích, có nghĩa con bạn đang gián tiếp “ăn” vào những loại thuốc kháng sinh và hóc-môn kích thích tăng trưởng này. Hậu quả là trẻ có thể kháng kháng sinh, dậy thì sớm…


3. Xúc xích chứa nhiều chất béo và muối
Chúng ta thường có thói quen ăn xúc xích trong những bữa ăn hàng ngày để bổ sung protein. Nhưng thực tế hàm lượng protein trong xúc xích rất thấp trong khi các chất béo bão hòa và muối lại nhiều.
Mỗi 100g xúc xích tương đương 290 calo và có chứa đến 26g chất béo. Lượng chất béo này chiếm đến 40% nhu cầu chất béo của cơ thể trong 1 ngày.
Nếu ăn nhiều xúc xích, trẻ sẽ bị thừa chất béo và sinh ra nhiều bệnh nguy hiểm như béo phì, tim mạch, huyết áp…
Một cây xúc xích có chứa đến 600mg natri, bằng gần 1/2 lượng muối khuyến cáo ăn hàng ngày. Trong khi đó, kali chỉ cung cấp 4% nhu cầu kali của cơ thể trong cả một ngày.
Lượng muối quá nhiều kết hợp với sự mất cân đối giữa muối natri và muối kali khiến có thể gây ra những tác hại tới sức khỏe như: huyết áp cao, bệnh tim mạch, thừa muối dẫn đến bị phù, trữ nước trong cơ thể.


Theo Trí Thức Trẻ

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Fri Sep 23, 2016 11:49 pm

Cây cầu nước
‘phá vỡ mọi định luật vật lý’
tại Hà Lan



Có rất nhiều điều kì vĩ trên thế giới mà thật đáng tiếc nếu bạn chưa từng được nhìn thấy, dù là trực tiếp hay gián tiếp. Trong bài này là câu chuyện về một cây cầu sẽ khiến bạn phải nín thở vì vẻ đẹp của nó.


Năm 2002, cả thế giới ngả mũ bái phục trước Veluwemmer Aqueduct – một kiến trúc sư thiên tài đã nối liền vùng lục địa của Hà Lan với Flevoland, một hòn đảo nhân tạo.


Có rất nhiều ý kiến được đưa ra thảo luận, bao gồm hoặc xây dựng một hầm ngầm dưới nước, hoặc một cây cầu bình thường. Tuy nhiên các dự án xây dựng này quá tốn kém và mất thời gian. Ý tưởng chủ đạo là làm sao giao thông trên cạn và dưới nước được vận hành thông suốt, không bị tắc nghẽn bởi tàu phà.



Cuối cùng, người ta đưa ra một quyết định dường như không tưởng, đó là xây dựng một cây cầu nước. Cây cầu nước này cũng có phần đường dành cho khách bộ hành, đặc biệt nó có hai bên đường đi bộ ở làn đường cao tốc. Hiện nay, hơn 28.000 xe ô tô đi lại dưới cây cầu sâu 10 mét này, và tàu bè thì thoải mái đi lại nhờ phần nước bao phủ bên trên cầu.
Giá mà chúng ta được một lần có mặt trên cây cầu đó thì tuyệt biết mấy nhỉ?
Theo Brightside
Lê Anh

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Thu Oct 06, 2016 8:17 pm

Nhật Bản ‘bắt’ bão để tạo điện: đủ dùng 50 năm :




Trước nguy cơ biến đổi khí hậu, thế giới đang tập trung chuyển sang các loại năng lượng sạch như: năng lượng gió, năng lượng mặt trời. Còn những cơn bão thường chỉ mang đến tai họa. Nhưng các Kỹ sư Nhật Bản lại nghĩ khác. Họ đang mang đến tia hy vọng mới để biến đổi bão thành ‘năng lượng bão’ !.

Năng lượng sạch đang là một xu hướng nổi bật trên thế giới. Tại Uruguay , năng lượng từ gió có thể đáp ứng 1/3 nhu cầu điện của nước này vào năm 2017.  Các nước cũng tìm kiếm các phát minh cho năng lượng sạch, như:  ống năng lượng mặt trời có thể sản xuất hàng triệu mw điện, biến nước biển thành nước uống.

Nhật Bản cần năng lượng sạch :

Sau thảm họa  nguyên tử Fukishima tháng 3/2011, Nhật Bản đã hạn chế sử dụng điện nguyên tử. Hiện nay phần nhiều các nhà máy điện  nguyên tử tạm ngừng hoạt động, khiến Nhật Bản phải nhập 84% nhu cầu điện cả nước. Trước thảm họa năm 2011, Nhật Bản dự kiến điện nguyên tử sẽ chiếm 60% lượng điện tiêu thụ vào năm 2100.
Sau đó, Nhật Bản chuyển hướng sang năng lượng mặt trời, và năng lượng gió. Nhưng ở đất nước nhiều bão tố này, các loại turbine gió không phù hợp. Phần nhiều turbine gió của Nhật Bản được nhập từ châu Âu, và đã bị sụp đổ hoặc hỏng khi sử dụng trong hoàn cảnh gió bão.


Nhưng gió bão có thể là nguồn năng lượng lớn nhất.


Gần đây, Kỹ sư Atshushi Shimizu đã phát minh ra loại ‘turbine bão’ đầu tiên trên thế giới. Đó là một dạng turbine hình máy đánh trứng, được thiết kế để không chỉ chịu được các cơn lốc xoáy mà còn khống chế được nó, theo nguồn tin từ CNN.


Theo ông Shimizu, năng lượng của một cơn bão có thể đủ điện dùng cho Nhật Bản trong 50 năm . Còn Phòng Thí nghiệm Khí tượng  Đại Tây Dương cho biết:  một cơn bão có thể tạo ra mức độ năng lượng tương đương công suất điện của một nửa thế giới .

Năm 2013, ông Shimizu xin nghỉ việc, và thành lập hãng Công nghệ xanh Challenergy . Công ty ông giành được vốn tài trợ để sáng chế loại turbine gió ‘không bị ảnh hưởng bởi các cơn bão’.


Tháng 6 vừa qua, mẫu hàng đầu tiên đã được lắp đặt ở Okinawa. Giờ đây Công ty Challengery cần một cơn bão để thử nghiệm hiệu quả phát minh của họ.



Ông Shimizu cho rằng:  ông nợ đất nước phát minh này. Thế hệ ông được hưởng lợi từ năng lượng nguyên tử, và chưa bao giờ bị mất điện. Ông nói: “Giờ đây chúng tôi chịu trách nhiệm việc thay đổi tương lai ! ”.

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Thu Oct 06, 2016 8:23 pm

Câu chuyện này giống như trong đạo Phật gọi là Tham Công Án (Koan). Bởi vì trong số đệ tử của Minh Sư, có loại học trò chỉ thích lý luận, tranh cãi với thầy mà không chịu thực hành, cho nên vị Thầy mới cho một bài học gọi là Tham Công Án (Koan) như là Tại sao Bồ Đề Đạt Ma lại đến Trung Quốc truyền Đạo? hoặc Tại sao mặt trời lại mọc phương Đông? hoặc là tại sao con mèo nhảy vồ con chuột làm vỡ cái tô sành? vân vân và v v.... bắt đệ tử phải tự ngồi tham thiền những câu hỏi loanh quanh trong đầu chẳng ăn nhầm tới sự thực chứng của chính mình, sau khi mệt mỏi quá, nhức đầu quá với thói quen thích tranh luận khoe khoang kiến thức góp nhặt của người khác mà cho là của mình, khi học trò chịu hết nỗi, bế tắt vì kiến thức hạn hẹp của mình vị Sư Phụ mới truyền pháp mạch cho. Đây chỉ là Trí Thức (Knowledge) chớ không phải là Trí Tuệ (Wisdom). Lão Tử đã nói: Người biết thì không nói, Người nói thì không biết.



       Ai trả lời được câu hỏi này của người Do Thái ?


          "Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ, còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ là người phải đi rửa mặt?".

        Có một anh Sinh viên thành tích học tập rất tốt, không có môn nào bị dưới điểm A. Anh ta lại vô cùng ham học hỏi, thấy gì hay là muốn học liền...  Một ngày nọ, anh ta đọc được vài trang trong cuốn sách Talmud - Trí tuệ của người Do Thái, thấy hay quá, bèn quyết định đến tìm một Giáo sĩ Do Thái nổi tiếng ở thành phố nơi anh ta sống để xin được giảng dạy thêm....
        Trước khi giúp anh Sinh viên, Giáo sĩ nói: đây là quyển sách sâu sắc nhất về trí tuệ của người Do Thái, do đó ông sẽ thử kiểm tra trí thông minh của anh chàng bằng một câu hỏi, rồi mới quyết định có giúp anh ta nghiên cứu cuốn sách hay không ?.
       

Anh Sinh viên đồng ý, và vị Giáo sĩ đặt câu hỏi:
- Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ, còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ là người đi rửa mặt?
        Anh Sinh viên nhanh nhẩu đáp:
- Người mặt bẩn sẽ đi rửa mặt!  Đây mà cũng được gọi là một câu hỏi ư?
        Giáo sĩ thủng thẳng trả lời:
- Sai rồi ! Người mặt sạch sẽ đi rửa mặt ! Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên nghĩ mặt mình cũng sạch. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nghĩ rằng: mặt mình cũng bẩn, nên anh ta đi rửa mặt !
        Anh Sinh viên há miệng ngạc nhiên, xin thêm một cơ hội nữa. Giáo sĩ vẫn đưa ra câu hỏi y hệt ban đầu. Lần này, anh Sinh viên trả lời: "Không phải vừa mới nói người mặt sạch đi rửa mặt đấy sao ?"
        Giáo sĩ chỉ cười rồi đáp:
- Cả hai cùng đi rửa mặt ! Người mặt sạch nhìn thấy người mặt bẩn, nghĩ mặt mình cũng bẩn, nên đi rửa mặt! Sau đó người mặt bẩn thấy người mặt sạch đi, cũng liền đi theo ....

Sự thông tuệ của người Do Thái là điều khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ.
        Anh Sinh viên không biết nói năng ra làm sao nữa, bèn năn nỉ xin một câu hỏi khác. Vị Giáo sĩ vẫn chỉ hỏi lại câu hỏi ban đầu.
- Trời ơi, rõ ràng Ngài đã nói hai người cùng đi rửa mặt mà !!!!
        Giáo sĩ lại lắc đầu, đáp:
- Vẫn chưa đúng ! Chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên anh ta cũng nghĩ mình không bị nhem nhuốc, nên không đi rửa mặt. Còn người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa mặt, thế thì mình cũng cần gì phải rửa nữa ? ....
        Anh Sinh viên không còn tin vào tai mình nữa. Tất cả câu trả lời của anh ta đều sai, anh ta cố đấm ăn xôi, năn nỉ Giáo sĩ cho anh ta thêm một cơ hội cuối cùng. Giáo sĩ đồng ý và vẫn chỉ hỏi câu hỏi y hệt như cũ. Anh Sinh viên tuyệt vọng gào lên:
- Không ai đi rửa mặt cả! Thầy vừa nói thế rồi mà !!!
        Vị Giáo sĩ cười ha hả đáp lời:
- Đây là một câu hỏi vô nghĩa, chẳng có lý gì khi hai người cùng chui ra từ một ống khói, lại có người dính bẩn, người sạch sẽ cả !!!


        Bài học rút ra là: dù bạn có thông minh đến đâu, nhưng nếu bạn dùng cả đời để theo đuổi những câu hỏi sai lầm, thì cuối cùng câu trả lời cũng chẳng đưa bạn đi đến đâu cả ....
                                                                                                    Hết.


(st)

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Thu Oct 06, 2016 8:40 pm

Tài khoản Vô giá




Có một ngân hàng, mỗi buổi sáng, cung cấp vào tài khoản của bạn 86.400 USD.
Số dư trong tài khoản không được phép chuyển từ ngày này qua ngày khác.

Mỗi buổi chiều, ngân hàng sẽ hủy bỏ hết số dư còn lại mà bạn đã không dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ phải làm gì ?

Sử dụng hết số tiền đó, dĩ nhiên! Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như vậy.
 

Tên ngân hàng là  :        THỜI GIAN.

Mỗi buổi sáng, ngân hàng này cung cấp cho bạn 86.400 giây.
 
Vào mỗi buổi tối, ngân hàng sẽ xóa bỏ, coi như bạn mất, thời gian mà bạn không đầu tư được vào các mục đích tốt.

Ngân hàng không cho phép bạn được để lại số dư trong tài khoản.

Cũng không cho phép bạn bội chi.

Mỗi ngày, ngân hàng lại mở một tài khoản mới cho bạn.

Mỗi tối nó lại hủy hết những gì còn lại trong ngày.

Nếu bạn không dùng được hết thời gian mà bạn có trong ngày,

người bị mất chính là bạn.

Không có chuyện quay lại ngày hôm qua.

Không có chuyện tiêu trước cho "ngày mai"

Bạn phải sống bằng những gì bạn có trong tài khoản ngày hôm nay.

Hãy đầu tư vào đấy bằng cách nào đó,

để bạn có thể nhận được nhiều sức khỏe, hạnh phúc, và thành công nhất !

Đồng hồ vẫn đang chạy.

Hãy cố thực hiện thật nhiều trong ngày hôm nay.


Để biết được giá trị của MỘT NĂM,
hãy hỏi một học sinh bị ở lại một lớp.

Để biết được giá trị của MỘT THÁNG,
hãy hỏi một người mẹ sinh con thiếu tháng.

Để biết được giá trị của MỘT TUẦN,
hãy hỏi biên tập viên của một tuần báo.

Để biết được giá trị của MỘT GIỜ,
hãy hỏi những người yêu nhau đang mong chờ được gặp nhau.

Để biết được giá trị của MỘT PHÚT,
hãy hỏi một người bị lỡ chuyến tàu.

Để biết được giá trị của MỘT GIÂY,
hãy hỏi một người vừa thoát khỏi một tai nạn. 


Để biết được giá trị của MỘT PHẦN NGÀN GIÂY,
hãy hỏi người vừa nhận được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic.  

Hãy quý trọng từng giây phút mà bạn có !
Và hãy nên quý thời gian hơn nữa


bởi vì bạn đang chia sẻ thời gian đó với ai đấy thật đặc biệt đối với bạn,
đủ đặc biệt để có thể chia sẻ thời gian của bạn.
Và hãy nhớ rằng thời gian chẳng chờ đợi ai cả.


Ngày hôm qua đã là lịch sử. Ngày mai là một bí ẩn.
Hôm nay là quà tặng. Cũng vì vậy mà nó được gọi là PRESENT !
(có nghĩa là HIỆN TẠI, mà cũng có nghĩa là QUÀ TẶNG)

Bạn bè thật sự là một loại nữ trang quý hiếm.
Họ khiến bạn mĩm cười và khuyến khích bạn thành công.
Họ lắng nghe bạn, họ chia sẻ với bạn những lời khen tặng,
và họ luôn muốn mở trái tim ra với chúng ta.


Hãy gởi những lời này đến với ai mà bạn xem như BẠN MÌNH,
 
Và nếu những dòng này lại trở về với bạn,
bạn ắt biết rằng bạn đang có một vòng tròn bạn hữu.


Nguyen

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Sun Oct 09, 2016 11:19 pm

Tuyệt đối đừng bao giờ nghe điện thoại theo cách này nữa nhé! Xem xong share nhanh cho bạn bè thân hữu cùng biết!

Vài ngày trước, một người đang ở nhà cắm sạc pin cho điện thoại
Ngay lúc đó, điện thoại rung lên, anh ta không rút dây sạc ra mà cắm trực tiếp nghe điện thoại
Vài giây sau đó, một nguồn điện mạnh truyền qua điện thoại, người thanh niên té ngã xuống đất.
Bố mẹ anh ta vội vã chạy vào phòng phát hiện anh ta đã bất tỉnh với nhịp tim yếu ớt và các ngón tay bị cháy khét
Anh ta ngay lập tức được đưa tới bệnh viện, nhưng anh ấy đã tử vong trước khi đến nơi.
Điện thoại là một phát minh hiện đại rất hữu ích.

Tuy nhiên, chúng ta phải luôn cảnh giác,
 
Chiếc điện thoại cũng có thể là một vũ khí giết người đáng sợ.




Bất kể là điện thoại được sản xuất từ nước nào
Vừa sạc vừa nghe điện thoại thực sự là một thói quen không hề tốt
Những người có thói quen này, hãy thay đổi! Nhân tiện nhắc nhở bạn bè xung quanh bạn nữa nhé!
 
 
Tất cả đều có bản quyền, xin vui lòng không sao chép khi không có sự cho phép.

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Sun Oct 09, 2016 11:30 pm

Eau et coeur
 
A lire attentivement jusqu’au bout quelque soit son âge.
 
Beaucoup de gens disent qu'ils ne veulent pas boire avant de se coucher pour ne pas être obligés de se lever la nuit pour aller aux toilettes. J'ai posé les questions suivantes à mon cardiologue (*):
 
I-  Pourquoi les gens doivent-ils tant uriner la nuit ? Sa réponse fut :




"Quand vous êtes debout ou assis, la force de gravité retient l’eau dans la partie inférieure de votre corps. C'est la raison pourquoi les jambes peuvent enfler. Quand vous êtes couché, la partie inférieure de votre corps cherche un équilibre avec les reins. Alors les reins éliminent l'eau ensemble avec les déchets parce qu’à ce moment-là c'est plus facile". L'eau est essentielle pour éliminer les déchets de votre corps.
 
Quel est le moment le plus favorable pour boire de l'eau. Sa réponse:








"Boire de l'eau à des moments bien définis en maximalise l’efficacité dans le corps 
- 2 verres d'eau juste après le réveil activentles organes internes 
- 1 verre d'eau 30 minutes avant chaque repas améliore la digestion
- 1 verre d'eau avant de prendre un bain (ou douche) diminue la tension artérielle 
- 1 verre d'eau avant de vous coucher, évite un accident vasculaire cérébral ou cardiaque. Boire de l'eau avant de vous coucher, évite d'avoir des crampes dans les jambes pendant la nuit. Vos muscles des jambes, quand il y a des crampes, sont notamment en recherche d'eau et d'humidité.
 
II. Et de plus, concernant le coeur (et l'aspirine comme fluidifiant du sang)
1. Si vous prenez une aspirine tous les jours, le mieux c'est de la prendre le soir. La raison? l'aspirine a une "mi-durée" de vie de 24 heures. Donc: si la plupart des crises cardiaques se passent au petit matin,
l'aspirine dans votre corps sera alors au plus fort.
2. Les aspirines peuvent se garder pendant de longues années dans votre petite pharmacie. En vieillissant elles ont l'odeur du vinaigre. Pourquoi alors garder ses aspirines sur votre table de chevet ?
 
En dehors de douleurs dans le bras gauche, il y a encore d ‘autressymptômes signalant une crise cardiaque: des douleurs intenses dans le menton (et la maxillaire), la nausée et une forte transpiration…
Mais ces symptômes se présentent moins souvent. Notez: lors d'une crise cardiaque il est possible que vous n’ayez AUCUNE douleur dans la poitrine.
Si jamais vous vous réveillez à cause de douleurs intenses dans la poitrine, avalez immédiatement deux aspirines avec un peu d'eau.
Dites au téléphone: "crise cardiaque"! et également que vous avez pris 2 aspirines. Asseyez-vous sur une chaise près de la porte d'entrée et attendez les secours. SURTOUT ! NE VOUS COUCHEZ PAS !
 
Le cardiologue m'a déclaré qu'une vie humaine pourra probablement chaque fois être sauvée si chaque personne qui reçoit ce mail le transfère à 10 autres personnes !  Pour moi c'est fait.  A vous maintenant !
 
(*) Dr. Virend Somers, cardiologue de la clinique Mayo.
 
 
TRANSFÉREZ, CA PEUT SAUVER DES VIES !!!
[/quote]




Nước và tim (bản dịch ra tiếng Việt)[/quote]


Cần đọc kỹ đến cuối bài dù bạn ở tuổi nào

Nhiều người nói rằng họ không muốn uống nước trước khi ngũ để không phải dậy ban đêm đi tiểu. Tôi hỏi bác sĩ tim mạch của tôi vài câu sau đây:

I. Tại sao người ta cần tiểu đêm nhiều lần. Bác sĩ trả lời như sau:

“Khi bạn đứng hay ngồi, trọng lực giử nước ở phần dưới cơ thể bạn. Đó là lý do tại sao chân bạn có thể sưng phù lên. Khi bạn nằm xuống, phần dưới cơ thể và hai quả thận của bạn được ở thế thăng bằng. Lúc dó, hai quả thận thảI nước cùng những cặn bả khác vì lúc đó là lúc phế thải dể dàng nhứt. Nước rất cần thiết để thải những cặn bã trong cơ thể bạn

Lúc nào là lúc thích hợp để uống nước? Câu trả lời là:

Cần uống vào nhừng lúc nhứt định để nước phát huy tối đa tác dụng trong cơ thể bạn:
- 2 ly nước sau khi thức dậy buổi sáng kích hoạt các nội tạng
- 1 ly nước 30 phút trước mỗi bữa ăn trợ giúp tiêu hóa thức ăn
- 1 ly nước trước khi tắm làm dịu các mạch máu giúp máu lưu thông đều
- 1 ly nước trước khi ngũ giúp giúp máu lưu lưu thông đều lên óc hay trở về tim

Uống nước trước khi ngũ còn giúp tránh bị vọp bẻ chân ban đêm. Khi bị vọp bẻ, cơ chân cần nhứt nước và sự ẩm ướt.

II. Còn về tim (thuốc aspirine như chất làm loảng máu)

1. Nếu bạn uống aspirine mỗi ngày, uống vào lúc chiều tối là tốt nhứt. Vì sao? Vì aspirine phát tác tốt vào giửa ngày 24 giờ. Do đó: nếu phần nhiều nhừng cơn đau tim xảy ra vào lúc tưng bửng sáng, thuốc aspirine trong cơ thể bạn sẽ có hiệu lực mạnh nhứt

2. Những viên asprirines có thể còn hiệu lực sau nhiều năm nằm trong tủ thuốc của bạn. Lưu trử lâu ngày, những viên thước ấy có mùi giấm, do đó sao không cất giử chúng trên bàn đầu giường của bạn?

Ngoài những cơn đau ở tay trái, còn có nhiều triệu chứng khác báo hiệu cơn đau tim: những cơn đau mãnh liệt trong càm (và hàm răng), buồn nôn, và đổ nhiều mồ hôi…
Nhưng những triệu chứng ấy xuất hiên ít thôi. Lưu ý: ngay cả trước cơn đau tim, có thể bạn không cảm thấy đau tí nào cả ở ngực

Bất cứ lúc nào nếu bạn thức dậy vì đau mảnh liệt ơ ngực, hảy nuốt ngay tức thì 2 viên aspirins với một ít nước.
Gọi cứu cấp và nói vào điện thoại: “đang cơn đau tim” và đã uống 2 viên aspirins.
NGỒI trên ghế gần cửa ra vào và đợi ban cứu cấp đến.
NHỨT LÀ , KHÔNG ĐƯỢC NẰM !

Bác sĩ tim mạch có tuyên bố một mạng người có thể được cứu sống khi lên cơn đau tim nếu người nhận được thư nầy chuyển tiếp đến 10 người khác.
Tôi làm xong. Tới phiên anh đây

(*) Bác sĩ Virend Somers, chuyên khoa tim mách thuộc bệnh viên Mayo

Chuyển tiếp e-mail có thể cứu sống nhiều sinh mạng !!!

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Sat Oct 22, 2016 8:55 am

Tấm Bản Thảo Chưa Đốt




Một đời này thật sự rất ngắn ngủi, những điều tiếc nuối luôn tràn ngập trong sinh mệnh của chúng ta. Nếu như bạn không kịp nắm bắt, mỗi khi đêm khuya tịch lặng, đều sẽ cảm thấy ân hận…


Thi rớt đại học tựa như đã thua cả một đời

Khi còn học phổ thông, tôi đã say mê văn học, toàn bộ đầu óc đều là giấc mơ được trở thành một nhà văn, khiến cho thành tích học tập xuống dốc không phanh, cuối cùng không thi được vào trường cao đẳng mà đã kết thúc cuộc sống nhà trường của tôi.

Bố tôi đối với chuyện tôi thi rớt, trong lòng vốn cánh cánh không vui, bây giờ lại thấy tôi chơi bời lêu lổng, việc gì cũng không làm, cả ngày chỉ biết núp trong phòng sách vùi đầu viết viết vẽ vẽ, không những không kiếm được tiền, trái lại cứ cách vài ngày lại chìa tay ra xin ông tiền mua bút, mua giấy, mua bìa thư và tem, thì càng thêm bất mãn.

 
Ông thường lạnh mặt trên bàn ăn nói bóng nói gió với tôi rằng: “Con trai của chú Lưu đến xưởng lắp ráp xe hơi làm thợ hàn, mỗi tháng kiếm được mấy trăm đồng cho gia đình cơ đấy!”.

“Nhị Bảo nhà bác Tôn đi làm việc ở Quảng Đông, năm nay đã về nhà xây cất nhà cửa cho gia đình rồi!”

Mỗi lần như vậy, mẹ luôn nhìn tôi thở dài không nói năng gì cả.

Nhà chúng tôi nằm ở chỗ giao giới giữa thành thị và nông thôn, gia cảnh vốn không khá giả gì, đến nay vẫn sống trong một gian nhà ngói thấp bé chật hẹp.

Cha tôi là một nông dân trồng rau, mẹ thì mỗi ngày đều đi qua các con phố ngõ hẻm để rao bán rau của nhà chúng tôi tự trồng.

Thu nhập của mẹ chính là tất cả chi phí sinh hoạt của cả nhà chúng tôi, kinh tế gia đình túng quẫn thế nào không cần nghĩ cũng biết được rồi.

 
Bố đã đốt bỏ ước mơ của tôi, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho ông

Một ngày mùa hè, khi tôi đang miệt mài sáng tác, trong bữa cơm sáng, bố tôi nói với tôi rằng:

“Công việc trong vườn rau chỉ dựa vào một mình bố thì thật sự là lo không xuể, hôm nay con hãy giúp bố cuốc cỏ ở mấy bờ ruộng, giữa trưa mặt trời khá nắng, cỏ cuốc lên rồi bị nắng phơi sẽ chết khô ngay thôi!”.

 
Lúc này, một bộ tiểu thuyết dài tập của tôi đang viết hừng hực khí thế, đối với những lời của ông tôi như để ngoài tai, ăn cơm sáng xong, tôi không có đi theo ông ra vườn rau, mà một mình đi vào trong phòng sách của mình, đóng chặt cửa phòng, lại vùi đầu vào việc sáng tác.

 
Đang viết đang viết một cách chăm chú, đột nhiên cửa phòng “ầm” một tiếng bị đá mở tung ra, bố tôi nổi giận đùng đùng xông vào, một tay ôm lấy một chồng bản thảo của tôi trên bàn, rồi đi xuống nhà bếp.

Đợi đến khi tôi lấy lại tinh thần, vội vàng chạy xuống nhà bếp, thì thấy bản thảo mà tôi vất vả viết hơn một năm trời đã hóa thành tro bụi.

“Viết này, viết này, tao để cho mày viết”, bố tôi vẫn còn chưa hả giận, cầm lấy khúc cây lật tung đống tro giấy bị cháy một hồi, vừa giậm chân quát mắng tôi.

 
Tôi không nói bất cứ lời nào, đôi tay nắm chặt lại, hai mắt nảy lửa nhìn ông, ngay lúc đó tôi nghĩ nếu như ông ấy không phải là bố của tôi, thì tôi thật sự sẽ xông lên liều mạng với ông ấy.

“Nếu như mày vẫn còn viết tiếp nữa, thì hãy cút ra khỏi nhà này ngay”, bố tôi nói câu này xong liền vác cuốc đi ra khỏi cửa.

Tôi tựa người vào bức tường, cảm thấy khắp người không còn chút sức lực, miệng khóc không thành tiếng.

Tôi nằm trùm đầu trên giường suốt hai ngày hai đêm, sáng ngày thứ ba, tôi đem những quyển sách và giấy nháp trên bàn hết thảy bỏ vào trong ngăn kéo, sau đó vác cuốc, cùng với bố đi ra vườn rau.

Từ đó về sau, tôi cũng không gọi một tiếng bố trước mặt ông ấy nữa. Tôi nghĩ suốt một đời này đều sẽ không tha thứ cho ông, không bao giờ.

 
Ước mơ của tôi, tự mình tôi kiên trì

Bố tôi lại đề xuất bảo tôi đi xưởng sữa chữa xe hơi học tập kỹ thuật sửa xe, tôi không nói lời nào liền đi ngay.

Trong xưởng sửa chữa xe hơi, người thầy dạy tôi là một người đàn ông trên năm mươi tuổi, lôi thôi và rất hà khắc.

 
Kể từ đó, tôi đã trở thành một người học nghề trong xưởng sủa chữa xe hơi, mỗi ngày trời vừa tảng sáng đã ra ngoài đi làm, bảy, tám giờ tối mới vác tấm thân mệt mỏi dính đầy dầu nhớt trở về nhà.

Tôi không hề than mệt than khổ, thậm chí còn làm ra vẻ vô cùng hăng hái. Bố và mẹ nhìn thấy tôi thay đổi mau chóng như vậy, bất giác đều vui vẻ mỉm cười.

 
Nhưng mà, dưới dáng vẻ bề ngoài trông như nghe lời đó, vẫn còn ẩn giấu một trái tim không an phận!

Mỗi ngày sau khi tan ca trở về, ăn cơm tối xong tôi liền lên giường đi ngủ thật sớm. Nhưng khi ngủ đến mười hai giờ đêm, vào lúc đêm khuya vắng lặng, tôi liền lặng lẽ bò dậy, khẽ bật đèn lên, ngồi trên bàn lặng lẽ viết ra bản thảo mà ban ngày tôi đã suy nghĩ xong. Mãi đến khi trời gần sáng, tôi mới vội vàng lên giường chợp mắt một chút.

 
Bởi không có tiền để mua bìa thư và tem, tôi đã dùng giấy trắng tự làm ra một số bìa thư, cho những bản thảo đã viết xong vào trong đó, viết xong địa chỉ, sau đó để vào ngăn kéo khóa lại, đợi đến nửa năm sau, khi nhận được tiền lương rồi mới gửi đi.

Cứ như vậy, thần không biết, quỷ không hay mà đã thực hiện được mấy tháng, trong ngăn kéo đã đựng đầy bản thảo chưa gửi đi. Nhìn thấy tác phẩm đắc ý mà mình vất vả cực khổ viết ra, đừng nói là xuất bản, ngay cả gửi đi cũng khó càng thêm khó, cảm giác trong lòng thật sự là một lời khó nói hết được.

Chính ngay tại lúc này, trong lòng tôi lần đầu tiên cảm thấy bi quan vô vọng, một mạch ba đêm liền, tôi đều không lấy được tinh thần để ngồi dậy sáng tác.

 
Tem thư từ trên trời rơi xuống

Chập tối ngày thứ tư, khi tôi tan ca trở về nhà, vừa khéo mẹ cũng đang gánh rau về đến nhà.

“Con xem, đây là cái gì này?”. Còn cách một quãng rất xa, mẹ liền phấn khởi gọi tôi, trong tay còn đang vẫy vẫy một tờ giấy nhiều màu sắc. Tôi đến gần xem thử, a, đó không phải là giấy, mà là một bản tem chẵn, ngang mười cái dọc mười cái, vừa tròn một trăm cái.

Tôi một tay nắm lấy tay của mẹ, xúc động hỏi rằng: “Mẹ, mẹ ở đâu có được nhiều tem như vậy?”

Mẹ vừa thả gánh rau xuống vừa nói: “Trưa hôm nay, mẹ gánh rau đi ngang qua bưu điện, nhìn thấy trên mặt đất có một tờ giấy hoa bị gió thổi đi, khi thổi đến trước mặt mẹ, mẹ tiện tay nhặt lên xem thử, thì ra là một bản tem. Chỉ là phía sau đã bị dơ rồi, không biết có còn dùng được nữa không?”.

 
Tôi vui mừng đến nỗi suýt nhảy cẫng lên, vội vàng nói: “Dùng được, dùng được”. Nhìn thấy bộ dạng vui mừng của tôi, mẹ nhoẻn miệng cười. Buổi tôi, ăn cơm tối xong tôi liền đóng chặt cửa phòng, đem tất cả số bản thảo còn chưa gửi đi đều dán tem lên đó, hơn nữa trước lúc đi làm vào ngày hôm sau tôi đã bỏ toàn bộ vào trong thùng thư.

 
Còn số tem không có dùng hết tôi cẩn thận cất giữ chúng đi, để dành cho những lúc cần đến. Đã có tem rồi, chính là đã có hy vọng thành công. Buổi tối ngày thứ hai, tôi lại lặng lẽ bò ra khỏi giường…

 
Lúc đầu, bố đã đốt bỏ tác phẩm của tôi. Bây giờ tôi sẽ chứng minh năng lực của tôi cho ông thấy. Chính ngay lúc tôi học nghề sửa xe hơi được gần nửa năm, tôi bỗng nhận được một lá thư của một trang tạp chí nào đó của Quảng Đông gửi cho tôi, mở ra xem thử, bên trong là ba quyển tạp chí mới tinh, trên ba quyển tạp chí này đều có in tên của tôi!

 
Thì ra là một bộ bản thảo tiểu thuyết gần trăm nghìn chữ của tôi đã được trang tạp chí này đăng liên tục trong ba tuần. Mấy ngày sau, tôi đã nhận được hơn 4.400 đồng tiền nhuận bút.

Cầm những quyển sách và tiền nhuận bút như vậy, tôi không sao ngăn được nỗi xúc động, nước mắt trào ra như suối.

 
Buổi tối, bố đến phòng sách của tôi, mặt ông mỉm cười: “Sách đâu rồi? Hãy để bố đọc thử tác phẩm của con nào!”.

Tôi nhìn ông ấy một cái, nhớ đến bộ mặt đáng ghét khi ông đốt bỏ bản thảo của tôi vào nửa năm trước, ngọn lửa uất hận trong lòng bất giác dâng lên: “Con đã đem chúng cất rồi, mấy ngày nữa hãy xem”.

Nhìn thấy bộ dạng run run thất vọng của ông ấy khi đi ra khỏi phòng, trong lòng thôi cảm thấy thật hả hê sung sướng.

Từ đó về sau, bố tôi đã trở nên im lặng ít nói hẳn đi.

Tiếp sau đó, tôi lại thuận lợi đăng tải mấy bộ tiểu thuyết trên mấy trang tạp chí tương đối có sức ảnh hưởng.

 
Một năm sau, chủ biên của một tạp chí Quảng Đông liên tục đăng tải tiểu thuyết của tôi đã viết một lá thư cho tôi nói chỗ của họ thiếu một người chuyện phụ trách biên tập tiểu thuyết, hỏi tôi có đồng ý đến Quảng Đông làm việc không. Tôi không ngăn được sự vui mừng, vội vàng gọi điện thoại cho ông ấy tỏ ý nhận lời.

Đi Quảng Đông làm việc cần phải mang theo giấy chứng minh, nhà tôi có một két sắt nhỏ chuyên để dùng đựng các loại giấy tờ. Tôi tìm được két sắt nhỏ này dưới gầm tủ áo, lấy giấy chứng minh của tôi ra, lại vô tình phát hiện dưới đáy cùng còn có một tờ biên lai của bưu điện.

 
Tôi khẽ lấy cầm tờ biên lai đó ra, chỉ thấy trên đó viết rằng: Mua một trăm con tem. Trong chốc lát, tôi đã hiểu ra tất cả, nước mắt của tôi bỗng trào ra, không tự chủ được tôi đã chạy đến ôm chầm lấy mẹ lúc ấy đang nhóm lửa nấu cơm ở dưới bếp, nghẹn ngào khóc không thành tiếng…

 
Người cha đã từng cản trở ước mơ của tôi

Lần này, đã không thể nào ngăn cản tôi được nữa. Một ngày trước khi tôi rời khỏi nhà, bố tôi bỗng ngã bệnh. Mẹ khuyên tôi ở lại vài ngày đã rồi hãy đi, nhưng tôi suy nghĩ một hồi, cảm thấy vốn không cần thiết phải như vậy, liền dứt khoát mang theo hành lý, đáp chuyến xe lửa thẳng xuống miền nam.

 
Sau khi đến làm việc ở tòa soạn ở Quảng Đông đó, thỉnh thoảng tôi nhận được thư nhà mà mẹ tôi nhờ hàng xóm viết gửi đến, trong thư luôn đề cập đến bệnh tình của bố tôi, nói bệnh tình của ông ngày càng nghiêm trọng hơn. Mẹ dặn tôi hãy dành thời gian về nhà thăm ông ấy một lần, nhưng tôi luôn lấy cớ công việc quá bận không có thời gian để cự tuyệt. Có lẽ là mẹ thấy tôi làm đến quá đáng như vậy, vậy nên có một đoạn thời gian rất lâu không còn viết thư cho tôi nữa.

 
Có một ngày, tôi bỗng nhận được một bưu phẩm do mẹ gửi đến, mở ra xem thử thì bất giác chết lặng, trong bưu phẩm chính là bản thảo được xếp ngay ngắn gọn gàng, đó chính là bản thảo bộ tiểu thuyết dài tập ngày trước đã bị bố tôi đốt mất.

Tôi ngẩn người ra, đây rốt cuộc là chuyện thế nào nhỉ? Vội vàng mở lá thư được kẹp trong bưu phẩm, chăm chú đọc. Lá thư là mẹ nhờ người khác viết:

“Con à, mẹ biết con nhất định là rất hận bố con, hận ông ấy không nên phản đối chuyện con viết sách, hận ông ấy không nên nhẫn tâm đốt bỏ bản thảo mà con đã phải vất vả lắm mới viết được, phải vậy không? Thật ra bố con vốn không hề đốt bỏ bản thảo của con.

Hôm đó, sau khi ông ấy ôm đống bản thảo của con vào trong nhà bếp, liền giấu nó ở dưới đống rơm, tiện tay đốt bỏ một quyển sách vụn. Sở dĩ bố con làm như vậy, vốn là muốn con cắt đứt hy vọng với việc sáng tác, sau đó sẽ bảo con đi học lấy một cái nghề, dùng nó yên phận lập thân mà sống tạm qua ngày”.

 
Thì ra người đã luôn ủng hộ tôi chính là người bố mà tôi căm hận bấy lâu nay

“Con lại cứ mãi hiểu lầm bố con, bởi vì ông ấy còn hiểu rõ hơn ai hết, nghèo khổ như nhà chúng ta đây, một là không có tiền để trải đường, hai là không có quan hệ để mở đường, huống hồ chi con chỉ là một học sinh chỉ học hết phổ thông, muốn làm nhà văn, quả thật khó như lên trời vậy. Ông ấy nhìn thấy con lãng phí quá nhiều sức lực, lãng phí quá nhiều tuổi thanh xuân, chi bằng hãy một dao chặt cho đứt, để con đoạn đứt suy nghĩ này, cho nên bố con mới nhẫn tâm mà…

Về sau, bố con đã đọc hết bộ bản thảo mà ông ấy cất đi, rồi cũng cảm thấy không thua kém gì so với tiểu thuyết của những các nhà văn nổi tiếng khác. Ông ấy mới cảm thấy có lẽ bản thân ông ấy đã sai khi ngăn cản ước mơ của con. Ông ấy đã bắt đầu cảm thấy ân hận. Nhưng may mà thông qua quan sát cẩn thận, ông phát hiện rằng con vốn không thật sự từ bỏ việc sáng tác, mà lại vận dụng một phương thức kín đáo hơn để tiếp tục ước mơ của mình.

Ông ấy cảm thấy mừng thay cho con,cũng âm thầm ủng hộ con, chiếc đèn nơi bàn học của con quá tối, ông ấy đã không nói không rằng mà thay một bóng đèn đủ sáng cho con, tấm kiếng trong phòng đọc sách của con bị vỡ, buổi tối gió lạnh cứ tạt vào bàn đọc sách của con. Ông ấy đã âm thầm thay một tấm kiếng mới.

Mãi đến một ngày, ông ấy đã vô tình mở ra ngăn kéo mà con quên khóa lại, khi phát hiện bản thảo đó của con ở trong ngăn kéo vì thiếu con tem mà không cách nào gửi đi được, ông ấy liền bảo mẹ đi mua một trăm cái tem về cho con, số tiền mua tem đó là số tiền bố con buổi tối đi bắt lươn tích cóp được…”

 
Đọc xong lá thư, tôi gần như chết lặng, ôm lấy chồng bản thảo đó, thì ra người âm thầm giúp đỡ tôi lại là người bố mà tôi căm hận bấy lâu nay, vậy mà tôi lại trách lầm ông ấy, lòng tôi khẽ gọi một tiếng bố, nước mắt không sao ngăn lại được.


Ngày hôm sau, tôi liền xin nghỉ phép, mang theo chút hành lý giản đơn cùng với hai bình rượu mà bố tôi thích uống nhất, đón thẳng chuyến xe về nhà.

Khi tôi về đến nhà, bố tôi đã bệnh nặng không thể chữa được nữa, mấy ngày sau ông đã ra đi mãi mãi.

Quỳ trước linh vị của ông, tôi hổ thẹn gọi tiếng: “Bố ơi!, những giọt nước mắt ân hận cứ tuôn ra mãi…

Một đời này thật sự rất ngắn ngủi, những điều tiếc nuối luôn tràn ngập trong sinh mệnh của chúng ta!

Nếu như bạn không kịp nắm bắt, mỗi khi đêm khuya tịch lặng, đều sẽ cảm thấy ân hận!
 
 

Hãy yêu thương người nhà của mình! Và nhớ hãy cho đối phương biết được tình cảm mà bạn dành cho họ.

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Sat Oct 22, 2016 9:16 am

5 câu chuyện đáng ngẫm…


Mẹ của cô gái vì muốn chàng trai phải từ bỏ con gái mình nên đã đưa ra cái giá ‘bồi thường tình cảm’ là 100 triệu. Chàng trai trẻ từ chối, anh thở dài và lấy trong túi ra một tờ chi phiếu…



(Ảnh: Internet)
1. Cái giá của tình yêu
Mẹ của cô gái: “Đây là 20 triệu, hãy buông tha cho con gái của tôi”.
Chàng trai: “Dì ơi, chúng con yêu nhau thật sự ạ”.
Mẹ của cô gái: “40 triệu!”
Chàng trai: “Dì ơi, con yêu con gái của dì không phải vì tiền. Tình yêu đích thực trên thế giới này không phải được đong đếm bằng tiền ạ”.
Mẹ của cô gái: “60 triệu!”
Chàng trai: “Dì ơi! Dì đang ép buộc con đấy!”
Mẹ của cô gái: “100 triệu! Đây là giá cuối cùng, hãy từ bỏ con gái của tôi”.
Chàng trai trẻ thở dài 3 giây, sau đó cậu lấy trong túi ra một tấm séc rồi nói: “Đây là chi phiếu 1 tỷ, con sẽ vẫn kết hôn với con gái của dì!”.
Cho dù phải đánh đổi tất cả, một số người cũng sẽ không bao giờ để mất tình yêu, hạnh phúc của mình, vì họ biết rằng đó mới là điều mà bản thân mình cần nhất.
 
2. Câu chuyện “Chỗ đậu xe”
Tại một tòa cao ốc của Thụy Điển có hơn 2.000 chỗ đậu xe. Mỗi ngày, người đến sớm thường đậu ở nơi cách xa văn phòng hơn.
Có người hỏi: “Các bạn cứ đến văn phòng là đậu xe ở đây sao?”.
Trả lời: “Chúng tôi đến sớm có nhiều thời gian để đi bộ trên đường hơn. Các đồng nghiệp đến muộn sẽ đậu ở gần văn phòng hơn để không phải đi bộ xa và đỡ bị muộn giờ làm”.
Vì người khác mà suy nghĩ, con đường sẽ đi được xa hơn!
 
3. Câu chuyện mượn dù
Một ngày Khổng Tử đi ra ngoài, trời đang mưa nhưng ông lại không có dù. Có người nói:“Tử Hạ có đó, mượn của Tử Hạ đi”.

(Ảnh: Internet)
Khổng tử nghe xong liền nói: “Không được! Tử Hạ là người keo kiệt. Nếu tôi hỏi mượn mà anh ta không cho, mọi người sẽ nghĩ anh ta không tôn trọng thầy của mình. Còn nếu cho tôi mượn, anh ta chắc chắn sẽ rất đau khổ”.
Khi kết giao với người khác, chúng ta cần biết được ưu điểm và nhược điểm của họ. Chúng ta không nên chỉ nhìn khuyết điểm của người khác, nếu không tình bạn sẽ không lâu bền.
 
4. Câu chuyện đi lấy Kinh
Một con ngựa và một con lừa nghe nói Đường Tăng muốn đi Tây Thiên thỉnh Kinh. Con lừa cảm thấy rằng việc này khó khăn trùng trùng điệp điệp liền từ bỏ. Nhưng con ngựa lại lập tức đi theo, kinh qua 81 khổ nạn để lấy về Chân Kinh.
Con lừa hỏi: “Anh bạn! Có phải đi lấy Kinh vô cùng vất vả phải không?”.
Ngựa trả lời: “Kỳ thực trong khoảng thời gian tôi đi Tây Thiên lấy Kinh, bạn cũng phải đi bộ không ít, lại còn bị bịt mắt, bị đánh đập. Trên thực tế, người không có lý tưởng sống mới cảm thấy mệt mỏi”.
Sự mệt mỏi thực sự chính là sống trong mê và vô tri.
 
5. Câu chuyện hợp tác
Một đêm đang ngủ bỗng ổ khóa đánh thức chìa khóa và phàn nàn: “Tôi làm việc chăm chỉ mỗi ngày để bảo vệ căn nhà, tuy nhiên khi ngủ, ông chủ lại nâng niu bạn trong tay và luôn mang theo bên người. Tôi thực sự hâm mộ bạn đấy!”.
Chìa khóa cũng bất mãn nói: “Bạn ở nhà mỗi ngày, thật thoải mái và nhàn nhã! Tôi mỗi ngày đi theo chủ nhân, dầm mưa dãi nắng, quá vất vả! Tôi mới phải hâm mộ bạn!”.
Một ngày, chìa khóa cũng muốn thử cảm giác an nhàn, thế là tự giấu mình đi. Sau khi chủ nhân về nhà, không có chìa khóa liền gọi thợ đập bỏ ổ khóa và thuận tay ném ổ khóa vào thùng rác.
Sau khi vào nhà, chủ nhân nhìn thấy chiếc chìa khóa và nói rằng: “Ổ khóa đã đập bỏ rồi, giờ giữ ngươi lại thì còn tác dụng gì?”. Nói xong, ông chủ liền đem chìa khóa ném vào thùng rác.
Sau khi bị ném vào thùng rác, ổ khóa và chìa khóa than thở: “Hôm nay chúng ta rơi vào kết cục đáng buồn này, chính là trước đây chúng ta không nhìn thấy giá trị của nhau. Chúng ta đứng núi này trông núi nọ, so đo thiệt hơn, đố kỵ cùng nghi ngờ vô căn cứ!”.
Nhiều khi, người với người có quan hệ phụ thuộc lẫn nhau. Vì thế, nếu cả hai cùng nhìn nhau soi mói và tranh đấu, nó chỉ có thể làm cho cả hai cùng tổn thương và gặp thất bại. Chỉ có phối hợp tốt, nhìn vào điểm tốt của nhau mà sống hòa thuận, ủng hộ vô điều kiện, tin tưởng và tôn trọng nhau thì mới có thể cùng chiến thắng.

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  phannguyenquoctu on Sat Oct 22, 2016 9:27 am

4 mẩu chuyện làm thức tỉnh người đọc 


1- Chuyện thứ nhất: Duyên nợ đời người.
Xưa, có một chàng tên Thư Sinh, anh và bạn gái đã đính ước và chuẩn bị hôn lễ. Thế nhưng trước đó ít ngày, cô gái lại lấy người khác.Thư Sinh bị lâm bệnh nặng. Vừa khi đó, một du khách đưa Thư Sinh chiếc gương soi.Thư Sinh nhìn thấy xác một cô gái trôi dạt vào bờ biển, trên người cô ta không một mảnh vải che thân.
Người đầu tiên đi qua chỉ thoáng nhìn, lắc đầu rồi...đi. Người thứ 2 đi qua cởi chiếc áo khoác đắp lên người cô gái. Người thứ 3 đi qua bèn đào hố và xây mộ cho cô gái và cho biết cô gái xấu số đó chính là bạn gái anh ta trong kiếp trước.

“Anh là người qua đường thứ 2 đã đắp áo cho cô gái. Đến nay, cô gái gặp chỉ là để trả..nợ lòng tốt  của anh thôi! Còn người mà cô ấy phải báo đáp cả đời đó chính là người thứ 3 đã chôn cất cô cẩn thận, người đó chính là chồng hiện tại của cô gái“.. Thư Sinh nghe xong liền tỉnh ngộ mọi chuyện.

 
Chuyện thứ 2: Tấm lòng trẻ thơ.
Một bà mẹ đơn thân vừa chuyển nhà, bà phát giác hàng xóm là một gia đình nghèo với bà góa và hai con. Một hôm bị cúp điện, bà đành thắp nến cho sáng. Lúc sau, có tiếng người gõ cửa, bà mở cửa ra...thì chính là con của hàng xóm. Đứa bé nói: “Kính chào Dì, Dì có thêm cây nến nào không?” Bà ta thầm nghĩ: “Gia đình này nghèo đến nỗi cả nến cũng không có ? Tốt nhất không cho,vì cứ cho như thế họ sẽ ỷ lại không chịu mua”.
Bà liền trả lời : “Không có!”. Đúng lúc bà ta đang đóng cửa, đứa bé cười và nói: “Con biết là nhà dì không nhiều nến..". Nói xong, nó lấy trong túi 2 cây nến và thưa: “Mẹ con sợ dì sống một mình thiếu nến..và sai con đem  tặng dì 2 cây vì cúp điện lâu lắm"... Bà ta vừa tự trách vừa cảm động rơi nước mắt ôm chặt đứa bé!

3- Chuyện thứ ba: Chúng ta chỉ bất tiện khoảng 3 giờ thôi!

Ngày nọ... tôi may mắn mua được vé về quê ngoại cùng chồng, nhưng khi lên xe thì nhìn thấy một  cô đang ngồi ở ghế của chúng tôi.Chồng tôi bảo tôi ngồi ở cạnh cô đó và chàng thì đứng. Tôi phát giác chân phải của cô này bị tật...có chút trở ngại, lúc đó tôi hiểu ra tại sao chồng tôi làm như thế. Chồng tôi đứng như vậy từ Đà Nẵng ra Huế mà không hề đòi lại chỗ của mình.
Khi đến nơi tôi nói với giọng điệu buồn xót xa: “Nhường ghế là việc nên làm, thế nhưng đường quá xa... sao anh không nói cô này luôn phiên đổi chỗ đứng và anh ngồi một lúc chứ?”

Chồng tôi nhẹ nhàng nói: Cô này bị tật sẽ chịu cả đời…còn anh chỉ mỏi chân có 3 tiếng thôi mà em!
Nghe chồng nói vậy, tôi quá  xúc động tự nghĩ:" Được chồng vừa tốt bụng vừa lương thiện là mãn nguyện lắm rồi!"... và lòng tôi trở nên ấm áp thêm nhiều. 

Chuyện thứ 4: Luật nhân quả.

Một đêm khuya đầu Xuân, lúc mọi người đều ngủ say thì đôi vợ chồng tuổi đã cao bước vào khách sạn, đáng buồn...là khách sạn hết phòng.
Nhân viên tiếp tân không đành lòng để cặp vợ chồng này phải lủi thủi tìm khách sạn khác, anh liền dẫn họ vào căn phòng và thưa: “Đây không phải là phòng tốt nhất nhưng ít nhất 2 bác cũng không phải đi tìm nơi khác nữa”.

Cặp vợ chồng thấy căn phòng tuy nhỏ nhưng sạch nên quyết định ở lại.
Hôm sau, khi trả tiền phòng thì anh nói: “Hai Bác không cần trả tiền...vì phòng đó là phòng của cháu! Xin chúc hai Bác có cuộc du lịch vui vẻ”.
Thì ra, anh ta đã ngủ qua đêm tại quầy tiếp tân và  nhường phòng cho họ. Cặp vợ chồng cảm động và nói: “Chàng trẻ à, cậu là nhân viên khách sạn tốt nhất mà chúng tôi gặp...Cậu sẽ được đền đáp”. Chàng trai cười rồi tiễn cặp vợ chồng…và nhanh chóng quên chuyện này.

Bỗng một ngày, anh ta nhận được bức thư, trong đó có tấm vé đi du lịch New York, chàng xin phép chủ và đi. Khi đến đúng địa chỉ ghi trong thiệp  là căn biệt thự to lớn sơn mầu xanh. À thì ra... 2 người mà anh ta tiếp đón trong đêm khuya đó chính là vợ chồng nhà tỷ phú! Ông bà này còn mua tặng một tiệm rượu lớn  giao cho anh làm quản lý.

Kết luận:  NHÂN-QUẢ đều do mỗi người nắm giữ, khi chưa xác định được mục tiêu  của đời…thì hãy dùng tấm lòng của mình để làm việc gì đó. Mỗi một cá nhân đều là một nhân viên phục vụ, những điều lớn lao đều bắt nguồn từ việc ta phục vụ cho người khác: Phục vụ  người khác nhiều bao nhiêu thì kết quả chúng ta nhận được càng nhiều bấy nhiêu!
Trên đường đời, có lúc ta cười sảng khoái, nhưng cũng có khi buồn đến nhỏ lệ! Vui lúc thành công…thì xin đừng tuyệt vọng khi gặp thất bại.
Giàu sang phú quý đến…thì vui nhưng xin đừng khổ đau buồn chán khi thất bại nghèo túng! Trên  đời không cần điều quá cao, chỉ cần làm việc bằng sự chân thật là đủ:
  - Nếu muốn có bạn tốt, thì ta phải đối tốt với người khác.
  - Nếu muốn vui vẻ và hạnh phúc, xin hãy cố gắng làm việc thiện giúp người khác, không lâu  bạn sẽ nhận ra mình cũng đầy đủ và sung sướng!
   Yêu người, yêu đời, cho đi yêu thương thì nhận lại thương yêu và rồi "nhắm mắt ra đi" trong thương tiếc của nhiều người....    

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thầy Ngoạn Cô Hoa

Bài gửi  Sponsored content Today at 1:07 pm


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 7 trong tổng số 8 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết