Thống Kê
Hiện có 4 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 4 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 104 người, vào ngày Sun Jan 07, 2018 11:04 pm
Latest topics
» Giáo dục Công dân (Tổng hợp)
Yesterday at 4:32 pm by phannguyenquoctu

» Thầy Ngoạn Cô Hoa
Yesterday at 1:55 pm by phannguyenquoctu

» Những tình khúc vượt thời gian
Tue May 01, 2018 12:20 am by phannguyenquoctu

» Võ thuật tổng hợp
Tue Apr 24, 2018 5:02 am by phannguyenquoctu

» Quyền Anh
Tue Apr 24, 2018 4:33 am by phannguyenquoctu

» Phim hành động, võ thuật tổng hợp
Tue Apr 24, 2018 3:58 am by phannguyenquoctu

» Bạn Phan Tấn Hoàng mãi ở lại trong lòng gia đình, người thân, của 87TuNghia và bạn bè thân hữu
Mon Dec 18, 2017 2:02 pm by phannguyenquoctu

» VỀ LẠI MÁI NHÀ XƯA - 20 - 11 - 2010
Mon Dec 18, 2017 2:02 pm by phannguyenquoctu

» 87SG mừng bạn Khôi về nhà cũ
Mon Dec 18, 2017 12:11 pm by phannguyenquoctu

» hãy trả lời em....
Wed Nov 29, 2017 12:35 pm by phannguyenquoctu

» Các hoạt động chào mừng 20-11-2014 "made in 867TN"
Fri Nov 10, 2017 1:25 am by phannguyenquoctu

» Clips tổng hợp
Wed Nov 01, 2017 12:47 am by phannguyenquoctu

» Vật lý Thiên Văn
Wed Sep 27, 2017 1:08 am by phannguyenquoctu

» Vang bóng một thời
Thu Sep 21, 2017 1:08 am by phannguyenquoctu

» Thơ sưu tầm, thơ tặng....
Wed Sep 13, 2017 2:25 am by phannguyenquoctu

» ...proud to be a "nguoi mien trung"
Mon Sep 11, 2017 11:54 pm by phannguyenquoctu

» tiêu chí !!!
Mon Sep 04, 2017 8:31 pm by phannguyenquoctu

» Việt Sử
Sun Jun 25, 2017 1:15 am by phannguyenquoctu

» Em yêu khoa học
Wed Jun 14, 2017 8:54 am by phannguyenquoctu

» đau khớp, viêm khớp
Sun Jun 11, 2017 1:29 am by phannguyenquoctu

» 87TưNghĩa kỷ niệm 30 năm xa Trường Tư Nghĩa I
Tue Jun 06, 2017 12:34 am by phannguyenquoctu

» Đường về nguồn cội
Fri Jun 02, 2017 1:37 am by phannguyenquoctu

» MAN AND BEAST (18+)
Fri Jun 02, 2017 12:52 am by phannguyenquoctu

» Hình vui
Tue May 30, 2017 1:04 am by phannguyenquoctu

» Một nắm Đôla
Sun May 28, 2017 11:22 pm by phannguyenquoctu

Top posting users this week
phannguyenquoctu
 

Top posting users this month
phannguyenquoctu
 

Top posters
phannguyenquoctu (7000)
 
TLT (2017)
 
letansi (1008)
 
le huu sang (320)
 
lamkhoikhoi (299)
 
pthoang (257)
 
luck (220)
 
sóng cát trùng dương (209)
 
hatinhve (181)
 
Admin (156)
 

August 2018
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Calendar Calendar


Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Go down

Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 12:23 pm

Hồi Tưởng Về Ba Tôi 



Ba tôi đã qua đời đến nay vừa tròn 20 năm … Người tên là Lê Văn Hà, sinh ngày 13 tháng 5 năm 1935 tại cố đô Huế, nguyên quán huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên. Năm 1935, theo âm lịch là năm Ất Hợi. Tuổi Hợi, theo sách tử vi là tuổi an nhàn, hưởng bổng lộc nhưng đối chiếu lại cuộc đời của ba tôi là những lo toan và vất vả. Xin một chút nói qua về gia đình ông bà nội tôi trước …
Ông bà nội tôi sinh được năm người con, hai trai, ba gái. Ba tôi là người con thứ ba, người anh cả là bác Lê Văn Vấn, rồi đến cô Lê Thị Ba, đến ba tôi và sau là hai cô Lê Thị Loan và cô Lê Thị Hồng. Ông bà nôi tôi có quan tâm đặc biệt đến ba tôi nhất vì ông là người chịu khó học hành nhất trong những người con.
Bác cả Vấn của tôi, theo kể lại, là người đẹp khoẻ, nguyên là lính cận vệ của vua Bảo Đại, vị vua cuối cùng của triều đình nhà Nguyễn. Về sau, bác Vấn bỏ ra chiến khu tham gia phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp, nắm chức Trung đội trưởng Trung đội Cao Thắng. Trong một trận chiến kịch liệt vào năm 1952, đội quân của bác Vấn phải chạy thoát trong khu rừng rậm thuộc tỉnh Tuy Hòa lúc đó và cuối cùng chết vì kiệt sức. Bác Vấn tôi chết lúc còn độ tuổi thanh xuân, 23 tuổi, chưa có vợ con và đến nay hoàn toàn mất dấu mộ phần. Khoảng vài tháng sau, tin tức về sự hy sinh của bác Vấn mới bay về Huế, đến nhà ông bà nội tôi trong một buổi sáng. Bà nôi tôi ngất xỉu khi nghe tin dữ. Kể từ ngày đó mắt bà nội tôi yếu dần do thương khóc con và bà nội tôi quyết định xuống tóc đi tu tại nhà, quanh năm bận áo nâu sồng, bà ăn chay định kỳ cho đến lúc chết vào tuổi 90. Ông nội tôi, khi biết tin con trai mình thì lặng lẽ hơn, ông không khóc và chỉ nói nhỏ: "Thôi, con chết vì tổ quốc cũng được". Thế mà, đêm đó mọi người trong nhà bật dậy khi bất thần nghe ông nội tôi khóc con thảm thiết. Tiếng khóc trong đêm thật não lòng mọi người.
Cái chết của người anh cả khiến ba tôi trở thành người con trai duy nhất của cụ ông Lê Văn Cảnh và cụ bà Nguyễn Thị Giỏi. Nghe các cô kể lại, ngày xưa ba tôi rất chịu khó giúp đỡ cha me, học hành rất cần cù và nghiêm khắc trong dạy dỗ các em. Cha tôi học Trung học tại trường Quốc học Huế. Sau khi có bằng Tú tài, ba tôi thi đậu vào trường Sư phạm Huế. Ông bà nội tôi mừng lắm, ông làm một bữa cúng tạ ơn Trời Phật và đãi nhiều người trong làng. Thời ấy, thi đậu vào trường Sư phạm Huế khó lắm và có người con thầy giáo quả là một niềm hãnh diện và đáng được kính trọng trong suy nghĩ của người dân. Sau khi ra trường, ba tôi gặp me tôi, me tôi lúc trước là nữ sinh trường Trung học Đồng Khánh, Huế, sau cũng thi đậu vào trường Sư phạm và sau đó hai người thành hôn vào đầu năm 1959 tại Huế.
Cha me tôi nhận được sự bổ nhiệm dạy học tại Quảng Ngãi vào năm 1959, một tỉnh nghèo nhất miền Trung Việt Nam. Cha tôi là Giáo sư trường Trung học Trần Quốc Tuấn (thời ấy, các thầy giáo Trung học đều được gọi là Giáo sư, thầy giáo Đại học được gọi là Giảng sư), ông phụ trách hai môn Vật lý và Hóa học, kiêm trưởng phòng thí nghiệm Lý Hoá của nhà trường. Me tôi dạy học tại trường Tiểu học Sơn Tịnh, một huyện miền sơn địa của tỉnh Quảng Ngãi. Tháng 9 năm 1960, hai người có đứa con đầu tiên là tôi. Tôi sinh ra khi mới được 7 tháng tuổi thai, nghĩa chỉ là một đứa bé sinh non, yếu ớt. Nơi tôi ra đời, nằm dưới chân núi Thiên Ấn, nơi gần con sông Trà Khúc chảy qua. Ngày ấy, cha me tôi khá vất vả để nuôi nấng tôi vì tôi đau ốm liên miên. Bà nội tôi, từ Huế phải đáp xe lứa vào nuôi tiếp để ba me tôi có thể đi dạy (thời đó, công chức chỉ được nghỉ sinh 3 tháng). Khi mới ra đời, tôi bị cô đỡ lỡ tay làm nhiểu một giọt chất sát trùng có tính acid làm bỏng cháy da dầu, lòi cả sọ. Đến nay, vết thẹo vẫn còn. Khi chưa tròn đầy năm, tôi bị nổi một mụt nhọt to sau lưng khiến tôi phải nằm sấp, suốt đêm đau khóc, không ngủ được. Khi bắt đầu biết lật, tôi ngã từ trên gường xuống đất gãy xương vai. Thấy tôi khó nuôi, bà nội tôi phải ẵm tôi mang ra Huế để chăm sóc, tôi phải xa cha me và sống với ông bà nội từ lúc ấy. Một nguyên nhân khác, ngày đó, huyện Sơn Tịnh, nơi me tôi dạy học là một vùng "xôi đậu", "ban ngày Quốc gia, ban đêm Việt Cộng". Chiến tranh liên miên và tàn khốc. Cha me tôi cũng không muốn tôi dính vào làn tên mũi đạn vô tình …
Me tôi kể lại, cha tôi sống rất thanh bạch và kỷ luật với chính mình. Ngoài giờ dạy học, ông thường đọc sách, làm việc nhà, chơi thể thao và tìm cơ hội giúp đỡ người khác. Ông không uống rượu, không hút thuốc, không cà phê, chỉ có uống một chút trà với khách và bạn bè thôi. Ông ghét thói dối trá và tham lam. Cũng như tất cả đàn ông thanh niên thời chiến, năm 1963, cha tôi đăng lính nhập ngũ dù đang là một thầy giáo. Ông trở thành một tân binh của Trường Sĩ quan Dự bị Thủ Đức. Sau 9 tháng huấn luyện, ông được đóng lon Chuẩn úy và nhận Sự vụ lệnh về công tác tại Qui Nhơn. Lúc đầu, người ta định ông vào một đơn vị Quân cảnh do ông có chiều cao xấp xỉ 1,7 m to lớn, tính tình nghiêm nghị. Nhưng sau, ông xin qua ngành Tiếp vận do có trình độ và khả năng tính toán điều phối kế hoạch tiếp tế cho đơn vị ở vùng II. Sau ngày 1/11/1963, TT. Ngô Đình Diệm bị lật đổ, ba tôi trở lại nghề đi dạy học và được bổ nhiệm về trường Trung học Cường Để Qui Nhơn, trường công lớn nhất Qui Nhơn. Năm đó, tôi được gởi vào một trường Nhà dòng của người Pháp để sống. Lúc ấy, tôi phải học tiếng Pháp, đọc kinh cầu Chúa bằng tiếng Pháp mỗi ngày. Khi về Qui Nhơn, ba me chúng tôi đã có hai đứa con, tôi và em Chi Lan (sinh 1961). Sau này, chúng tôi có thêm em Quân (sinh 1963), em Vũ (sinh 1965) và em Chi Minh (sinh 1969). Me tôi cũng xin Ty Giáo dục cho vào Qui Nhơn theo chồng. Bà dạy tại trường Tiểu học Ấu Triệu và trở thành Hiệu trường trường này sau khi hoàn tất chương trình Giáo học Bổ túc tại trường Sư phạm Vĩnh Long và sau cùng làm Thanh tra Giáo dục Qui Nhơn. Về trường Trung học Cường Để Qui Nhơn, ba tôi dạy cả ba môn Toán, Lý, Hóa và về sau ông lên làm Tổng Giám thị của Nhà trường. Ông nổi tiếng vì sự liêm khiết và kỷ luật với học sinh. Có một lần, trong kỳ thi Tú tài, ba tôi bắt gặp một thí sinh mang sách vào phòng thi, ông lập tức lập biên bản đình chỉ người thí sinh này. Ngờ đâu, người thí sinh này là con trai của một ông sĩ quan lớn tại Qui Nhơn. Dù bị áp lực, ba tôi vẫn bình tĩnh, không nao núng và tiếp tục xử lý việc gian lận này.
Tết năm 1968, me và anh em tôi ra Huế và bị kẹt lại trong biến cố Tết Mậu Thân, dù còn nhỏ, tôi vẫn nhớ sự kinh hoàng và khốc liệt của chiến tranh. Đi đâu cũng nghe tiếng đạn nổ, người chết la liệt. Chúng tôi chạy từ Huế ra Đà Nẵng và sống dưới hầm cả tháng trời. Sau biến cố, cả thành phố Huế  đều nhuốm màu tang tóc với những nấm mồ chôn tập thể ... Cha tôi lúc đó đã trở lại quân đội với chức vụ Trung Úy, phụ trách chỉ huy Tiếp vận cho vùng II chiến thuật. Cha tôi nắm trong tay hàng loạt kho hàng, xăng dầu, đồ quân tiếp vụ,… nhưng tuyệt nhiên ông không hề mảy may thậm lạm. Tôi vẫn nhớ, ba tôi thường dạy chúng tôi là thà mình nghèo nhưng trong sạch chứ lấy của cải của người khác, lấy của chung là tội lỗi và xấu xa.

Tôi còn nhớ, Qui Nhơn ngày ấy còn hoang vắng lắm, cả thành phố chỉ có mấy dãy phố lèo tèo, sau biến cố Mậu Thân, cảnh tượng càng hoang tàn. Trường Trung học Cường Để lúc đó cũng chỉ mấy dãy nhà học và một hội trường. Ba tôi kêu bác lao công nhà ở đầu cổng trường, kiếm các cây xanh trồng chung quanh và giữa sân trường đề có thêm bóng mát và dặn bác phải chăm tưới, săn sóc hằng ngày. Ông liên hệ bên quân đội xin mấy cuộn kẽm gai và sắt "ấp chiến lược" để rào chung quanh các cây xanh cho trẻ con khỏi phá. Sau này, các buổi sinh họạt học sinh, các nhóm hướng đạo sinh họp mặt hồi ấy đều diễn ra dưới các bóng cây xanh này...

Năm 1972, chiến tranh tiếp tục lan rộng. Mùa hè đỏ lửa. Qui Nhơn bị pháo kích dồn dập. Gia đình tôi chạy theo đường bộ vào Nha Trang và sau đó tiếp tục vào Sài gòn. Cha tôi vẫn phải ở lại Qui Nhơn, ông không thể bỏ đơn vị, đồng đội mà chạy loạn theo vợ con được. Việc học hành của chúng tôi bị gián đoạn liện tục. Năm ấy, tôi học xong lớp 7 và thi đậu vào trường Kỹ thuật Qui Nhơn nhưng không học đuợc vì gia đình phải di tản vào Nam.

Năm 1973, gia đình tôi chuyển hẳn vào Cần Thơ. Ba tôi dạy Toán tại trường Trung học Tổng hợp Phan Thanh Giản, me tôi dạy học tại trường Tiểu học An Hòa. Ba me tôi mua được căn nhà trên đường Hai Bà Trưng (sau này là số 140 đường Cách mạng tháng 8, thành phố Cần Thơ). Dù đã có bằng Cử nhân Lý Hoá, nhưng khi vào Cần Thơ, ba tôi ghi danh học thêm chương trình Đại học Văn Khoa và Luật khoa tại Đại học Cần Thơ và đã học đến năm thứ 2 vào giữa năm 1975. Ông cũng là người đều đặn cùng tôi, hai cha con, học Anh văn tại Hội Việt - Mỹ (bây giờ là nơi Bảo tàng Cần Thơ trên đường Phan Đình Phùng). Ban đêm, tôi vẫn thấy ông đọc truyện hoặc sách tiếng Pháp. Có thể nói, giai đoạn từ 1973 - 1975, cuộc sống gia đình của tôi tạm thời yên ổn và việc học của chúng tôi không bị gián đoạn.
 
Ngày 19/1/1974, Trung cộng cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa. Tổng cộng 58 chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh trong trận hải chiến này. Lúc ấy, toàn các tỉnh thành miền Nam sôi sục biểu tình chống sự xâm lược của Trung Cộng. Hai cha con tôi đều có mặt trong đoàn biểu tình của học sinh tại Cần Thơ…

Từ đầu tháng 4/1975 trở đi, tình hình chính trị và quân sự ngày càng biến động. Nhiều người tính chuyện di tản ra nước ngoài. Họ có đến rủ ba tôi cùng đi, nhưng sau nhiều suy nghĩ, ông quyết định ở lại. Tôi còn nhớ lúc đó, ông nói: "Tôi hy vọng là chiến tranh sẽ chấm dứt, hòa bình sẽ đến và người Việt Nam hết hận thù và hòa hợp". Vậy là gia đình tôi ở lại …

Sau ngày 30/4/1975, ba tôi phải ra trình diện Ủy ban Quân quản vì ông vẫn mang lon Trung úy Biệt phái. Tất cả các thầy giáo ở các trường  Tiểu học, Trung học và Đại học Cần Thơ có dính dáng đến quân đội và chính quyền Sài gòn ở Cần Thơ đều tập trung tại trường Trung học Phan Thanh Giản. Ngoại bất nhập, nội bất xuất. Lúc đó mọi người nghe thông báo chỉ tập trung quần áo và thức ăn ba ngày để học chính trị nhằm biết đường lối và chính sách của Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam. Thế nhưng, ba ngày trôi qua vẫn không thấy người nào về nhà, thế là mọi người bảo nhau, chắc học thêm một tuần. Rồi một tuần trôi qua, người ta lại lo âu, đoán già đoán non, chắc là một tháng là cùng. Vậy là ba tôi bị bắt nhốt rồi sao? Người này hỏi người kia và không ai có được một câu trả lời rõ ràng. Me tôi và tôi lang thang dọc theo tường rào của nhà trường, hy vọng sẽ gặp khuôn mặt của ba tôi xuất hiện đâu đó trong một phòng học, nhưng đều vô vọng và bị cảnh vệ đuổi đi. Không ai có thể gởi thư liên lạc với người đang ở trong Trường. Một buổi sáng thức dậy, tôi nhận được một mảnh giấy gấp nhỏ của một bác xe lôi tốt bụng nào đó lượm được và mang đến nhà tôi. Trong thư là nét chữ của ba tôi báo lại là toàn bộ anh em thầy giáo đã bị chuyển về Trung tâm Huấn luyện Chi Lăng, miệt Tịnh biên, Châu Đốc, sát biên giới Campuchea, một nơi rất xa lạ với chúng tôi thời ấy. Chuyến đi tiến hành ban đêm … Cha tôi nói mọi người ở nhà cứ yên tâm và cố gắng giữ gìn sức khoẻ, đừng có liều lĩnh đi Chi Lăng thăm nuôi. Tờ giấy đó lúc đó phải hủy đi vì chúng tôi rất lo sợ có người biết ba tôi đã lén ném thư thông báo. Sau này, tôi tiếc mãi khi không còn giữ được chứng tích này của người.

Cuộc sống sau 1975 cực kỳ khốn khổ, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, cả một xã hội thiếu thốn trăm bề. Năm ấy tôi tròn 15 tuổi và tôi đã quyết định đi làm kiếm tiền giúp me và nuôi em. Cùng một người bạn thân, tôi xin làm một công nhân bốc xếp cho Cục Hậu cần Quân khu 9. Công việc thường ngày là thu dọn các kho bãi, bốc gạch, khiêng các bao xi-măng, tole fibro, dỡ các khu nhà gỗ tiền chế. Việc làm rất nặng nhọc và nguy hiểm cho một đứa bé 15 tuổi như tôi. Môi trường làm việc độc hại, chung quanh tôi là những người công nhân lầm than, gần như dưới đáy xã hội, người tốt có mà người xấu cũng nhiều, trong họ có những kẻ lưu manh, chuyên rình rập thừa cơ hội là móc ngoặc với cán bộ trong doanh trại quân đội ăn cắp hàng hóa, đồ quân dụng, trang thiết bị nhà xưởng, … ra bán chợ trời. Tiền kiếm được, chúng đổ vào các trận nhậu, cờ bạc và đôi khi tìm gái điếm hành lạc. Điều ngạc nhiên là tôi và Luận, người bạn chí thân, lại không tiêm nhiễm vào các tệ nạn như vậy. Chúng tôi hai đứa chí thú làm việc, an phận với mức lương công nhật 1 đồng một ngày lúc đó. Lúc rãnh rỗi chúng tôi đem sách vở, các bài toàn ra giải mặc cho nhiều người dẻ bỉu là thời bây giờ mà học hành làm quái gì…??? Luận sau này cũng thi đậu vào Đại học như tôi, Luận học Sư phạm toán và ra trường về dạy ở trường Trung học Long Phú, Sóc Trăng. Trong ý thức mơ hồ tập trung cho cái học như vậy, theo tôi, chính là do nề nếp, truyền thống giáo dục gia đình mà tiêu biểu là cha me tôi. Tôi nhớ, có lần một bà hàng xóm, vợ một ông Trung Tá chế độ cũ, sợ nhà bị "kiểm kê", bà có gởi gia đình tôi một bọc vàng và ngọc đủ loại. Me tôi cất đi và sau này trả lại cho bà này đầy đủ, không mất một chỉ vàng nào. Dù bà này có ý muốn hậu tạ, nhưng gia đình tôi không nhận.

Cuối cùng ba tôi cũng được trả về sau khi me con tôi là viết bao nhiêu lá đơn khẩn khoản gởi đủ các nơi. Các năm học đầu sau 1975, các trường đều thiếu giáo viên nghiêm trọng và các giáo viên đang học tập cải tạo được trả về giảng dạy. Tôi còn nhớ, ngày đó me tôi và tôi thức dậy rất sớm, đi lên một nơi tập trung gần Bình Thủy để đón ba tôi về. Gần đến giữa buổi sáng, ba tôi và các thầy giáo khác bước xuống từ các xe GMC nhà binh. Nhiều người chợt bật khóc, vì sau bao ngày mới gặp lại người thân. Cha tôi ốm, đen và  hộc hác thấy rõ nhưng niềm vui được sum họp gia đình làm mọi người mùng rỡ. Sau khi nghe các huấn thị của cán bộ và nghe danh sách tên người được trả về, ai nấy đều hồi hộp. Có người bị lọt khỏi danh sách, họ xanh mặt thất thần phải quay về trại rất đáng tội nghiệp. Ba tôi có tên trong số người được trả về. Chúng tôi mừng mừng tủi tủi cho ngày đoàn tụ.

Có một chuyện kỳ lạ mà tôi cũng phải kể ra đây kẻo sau này quên mất. Ba tôi kể lại, một tuần trước khi ông được thả, sau một ngày lao động nặng nhọc, tối đó ba tôi nằm mộng thấy một ngừoi đàn bà áo trắng, tóc dài đến báo tin là ba tôi sẽ được thả ra vào thứ ba tuần sau (ngày thì tôi nhớ không chính xác). Thức dậy, ông kể lại giấc mơ của mình cho bạn cùng phòng nghe. Mọi người cười nhạo bảo cha tôi mong về quá nên nằm mơ vậy thôi. Nhưng, ba tôi thì lại tin người đàn bà áo trắng này, vì đã có mấy lần ba tôi đã được người này báo mộng và linh ứng. Lúc em gái tôi, tên là Chi Lan, mới sinh ra ở Quảng Ngãi, hồi đó me tôi thiếu sữa phải cần nuôi một bà vú và nhờ người tìm giúp. Đêm đó, ba tôi có năm mơ thấy người đàn bà áo trắng, tóc dài đến báo mộng là trưa mai sẽ có một người đến xin ở làm vú nuôi nhưng đừng nhận người này. Lúc đó, ba tôi cũng không tin và quên câu chuyện nằm mơ đi. Sáng hôm sau, ông đi dạy sớm, đến trưa lúc về đến nhà, thấy có người đàn bà đang ngồi trong phòng khách cùng bà nội và me tôi. Bà này đến xin làm vú nuôi và me tôi cũng đã đồng ý. Ba tôi sực nhớ đến giấc mơ, nửa tin nửa ngờ, sau ông quyết định từ chối. Sau này, dò la tin tức về thân thế người phụ nữ này, ba me tôi mới giật mình khi nghe tin bà này có một đứa con mới bị chết và bà ta đang ở tình trạng nửa tỉnh nửa điên. Nếu đã nhận người đàn bà này nuôi trong nhà, khi ba me tôi đều đi dạy học vắng cả thì em Chi Lan sẽ ra sao khi bà vú bất chợt nổi điên vì nhớ đứa con đã chết …? Hiện tượng này thỉnh thoảng lại xảy ra và ứng nghiệm khiến ba tôi dần dần tin vào bóng người trong mộng. Trở lại câu chuyện trong trại cải tạo của ba tôi. Khi nghe tin báo mộng được về như vậy, ba tôi vẫn phải lao động hàng ngày, ông ở trong Tổ Mộc - Nề vì cũng biết chút đỉnh về xây dựng, ngày qua ngày, ngày làm việc tối học chính trị, cho đến ngày thứ ba theo giấc mộng mà chẳng thấy thông tin báo cho về gì cả. Mọi người tiếp tục cười chọc cha tôi. Vậy mà chỉ ba ngày sau, mọi người được cán bộ gọi lại tập hợp báo tin được khoan hồng cho về, và khi xem lại giấy quyết định, mọi người mới ngã ngữa ra: ngày ký quyết định đúng như ngày mà trong giấc mơ đã báo !!! Câu chuyện chưa hết. Vài ngày sau khi ba tôi được trở về với gia đình, ba tôi viết thư báo tin cho ông bà nội tôi biết (thư thời đó đi lâu lắm, từ Cần Thơ gởi ra Huế, đôi khi mất nửa tháng, nếu ở Huế có nhận được thư và trả lời lại thì cũng gần một tháng sau). Vậy mà sau một tuần gởi thư đi, gia đình tôi nhận được một lá thư từ Huế, trong thư bà nội tôi hỏi có phải ba tôi được ra khỏi trại rồi phải không? Vì bà nội tôi, trước đó, đã được người đàn bà áo trắng (cũng người đàn bà áo trắng như vậy) báo tin trong giấc mộng là con bà sẽ được trở về nhà !!! Ba mẹ tôi hoàn toàn kinh ngạc với sự kiện này. Chuyện tâm linh khó mà ngờ được …

Ba tôi trở về gia đình, cuộc sống vẫn tiếp tục khó khăn và ngày càng khó khăn. Gạo cung cấp theo khẩu phần, chế độ tem phiếu được áp dụng. Chiến tranh biên giới Tây Nam với giặc Khmer Đỏ nổ ra, ở phía Bắc, Trung Cộng tấn công 6 tỉnh biên giới của Việt Nam, ngày càng nhiều người vượt biển bỏ đất nước ra đi, cơn lũ quái ác năm 1978 ở Đồng bằng sông Cửu Long làm lương thực thêm khan hiếm. Ba tôi vẫn buộc anh em chúng tôi tiếp tục học tập cho đàng hoàng. Chúng tôi làm thêm đủ việc để kiếm miếng ăn, ba tôi ngoài giờ dạy, phải chạy xe đạp ôm, tôi cũng vậy và nhận làm đủ thứ việc, từ dạy kèm, bửa củi, chạy xe ôm, bốc xếp, đến làm rẫy, … Tôi không bao giờ quên những thằng bạn thân thiết cùng khổ với tôi hồi đó, như Nguyễn Văn An (hiện nay đang là một Giám đốc Công ty Máy tính ở Mỹ), Đỗ Công Luận (hiện đang dạy Toán ở Sóc Trăng), Nguyễn Đình Phúc (do quẩn trí đã tự sát chết vào năm 1983), … Mẹ tôi và Chi Lan bán chè, cà phê, nước trái cây buổi tối. Vì thiếu đất canh tác, trên mái nhà của gia đình, chúng tôi đổ đất trồng thêm rau cải, bầu mướp, … Điều đáng mừng là anh em tôi học hành tốt cả, các anh em lần lượt thi đậu vào Đại học và Cao đẳng. Vũ thi đậu vào ngành Điện tử, Đại học Bách khoa với điểm cao và được chọn đi du học ở Đông Đức. Đó cũng là thành quả và sự hãnh diện của ba me tôi dù cuộc sống rất nhiều vất vả.

Năm 1983 năm Quí Hợi, ba tôi được 49 tuổi ta, bốn chín chưa qua, năm ba đã tới. Người ta, nói năm tuổi này là năm hạn của đời người. Một buổi sáng mùa hè năm đó, sau khi đi gác thi hết năm học hôm trước, ba tôi thức dậy, tự nhiên thấy mắt mình bị lòa, nhìn một vật thành hai, cổ họng cảm thấy khó nuốt. Lúc đầu, ông chỉ nghĩ mình bị viêm cảm gì đó nhưng tình trạng ngày càng tệ hại. Tôi đưa ba tôi bằng xe lôi vào bệnh viện 30/4, rồi bệnh viện Đa khoa Cần Thơ, gặp các bác sĩ người Huế quen thân nhờ chẩn đoán, tôi thấy họ thì thầm với nhau bằng tiếng Pháp ra vẻ nghiêm trọng. Đoán thấy vấn đề bất ổn, tôi hỏi ý kiến thì họ khuyên nên đưa ngay lên Sài gòn. Chúng tôi chạy vạy và nhờ sự giúp đỡ của máy người bác sĩ này, một chiếc xe cứu thương được điều động để đưa bệnh nhân lên đường với điều kiện gia đình phải trả tiền xăng nhớt. Tôi đồng ý hết. Lúc xe cứu thương chuyển bánh đưa ba tôi đi trên một chiếc băng ca, bất ngờ một ly nước trong xe bỗng bể tan. Điềm xấu chăng ? Có lẽ vậy, vì hôm đó là lần ra đi cuối cùng của ba tôi, mãi mãi không bao giờ ông thấy ngôi nhà thân yêu của mình nữa, mãi mãi không còn ngồi bên mâm cơm với gia đình và mãi mãi không con gặp lại chú mèo mướp mà mỗi khi ông đi dạy về nó chạy ra, cọ mình vào chân ông để nhận lại vài cái vuốt ve, mãi mãi không còn nữa, …

Cha tôi bị u não ác tính, khối u phát triển rất nhanh trong đầu, chỉ trong hai ngày ông suy sụp nhanh chóng, không ăn uống được, thở khó khăn và dần dần bị liệt hô hấp. Bệnh viện Chợ Rẫy quyết định cắt khí quản để ông thở bằng bong bóng khí và bằng máy. Tôi đứng ra thay mặt gia đình ký giấy đồng ý cho mổ va chấp nhận mọi rủi ro. Sau một đêm hôn mê, ba tôi tỉnh dậy, ông không còn nói được nữa và ra dấu muốn viết. Tôi đem đến cho ông quyển sổ tay mà tôi hay mang theo bên mình để ghi chép. Ông muốn biết tình trạng của mình, mô tả tâm trạng trong người và hỏi tin về đứa con đang ở Hà Nội. Lúc đó Vũ đang thi tiếng Đức để chuẩn bị du học và hoàn toàn không biết tin gì về ba của nó, vì tôi nhất định dấu không cho Vũ biết. Ba tôi hỏi bàn chải đánh răng để ở đâu để ông làm vệ sinh mình. Sau đó, ba tôi trở lại cơn hôn mê và tay chân lạnh dần. Tôi gặp một đứa bạn, tên Nghĩa, đang học y khoa và tập sự trong Bệnh viện Chợ Rẫy. Nghĩa cho tôi mượn bộ đồ bác sĩ của nó, để tôi có thể đi vào phòng Săn sóc Đặc biệt bên cha tôi. Tôi hỏi thật về tình trạng của ba tôi, Nghĩa xem kỹ và nói tiên lượng khá xấu, có thể ông sẽ đi trong đêm nay. Tôi chợt hiểu, đây là những giờ phút cuối cùng của ba tôi. Tôi quyết định báo cho me tôi biết sự kiện này, dù lúc đó me tôi cũng đang bị huyết áp nặng. Tôi rờ người ba tôi thấy lạnh dần, mặt trở nên xanh xám, mạch càng ngày càng yếu, huyết áp giảm nhanh, đồng tử con ngươi dãn dần, … cha tôi đang đi dần dần vào cái chết.

Không hiểu sao lúc đó tôi trở nên bình tĩnh lạ thường. Tôi nhờ đứa bạn, cô Hồng và bà ngoại chăm sóc cho mẹ tôi và coi chừng ba tôi. Lúc đó đã ba giờ sáng, suốt năm ngày liền tôi không hề ngủ, chỉ có lúc như mê dại đi, tôi mượn xe đạp chạy đến nhà chú Thước, cậu Lộ, cậu Mẫn báo tin và viết giấy để lại căn dặn mọi nguời. Sau đó, tôi tức tốc chạy ra bến xe Xa cảng Miền Tây nhảy lên chiếc xe đò về Cần Thơ sớm nhất để báo tin cho các em tôi, dì Linh Chi biết chuyện và thu xếp mọi chuyện trong nhà. Các em tôi khóc oà khi nghe tin ba tôi đã chết. Tôi hối thúc mọi người trở lên Sài gòn. Đến Sài gòn, tôi chạy ngay vào Bệnh viện Chợ Rẫy, Nghĩa tôi báo lại là mọi người đã đưa xác ba tôi về Chùa Vĩnh Nghiêm.Chạy đến Chùa thì ba tôi đã nằm yên trong quan tài, khuôn mặt như đang ngủ. Tôi vuốt mắt cho người lần cuối, thấy đau đớn trong lòng khôn xiết nhưng không sao khóc được. Gia đình tôi lúc đó nghèo đến độ, tôi không tính chuyện mang thi hài ba tôi về quê mà phải chôn laị ở Thủ Đức. Đám tang của cha tôi lặng lẽ trong một buổi sáng mưa nhẹ, chúng tôi thẫn thờ đi sau linh cửu và đưa về Nghĩa trang Gò Dưa. Me tôi và các em như muốn lả đi khi những năm đất cuối cùng lấp kín quan tài. Cuối cùng, thì mọi người cũng phải về. Tôi ngồi lại, một mình bên nấm mồ mới đắp sơ sài. Tôi tự hiểu, bây giờ và mãi mãi về sau tôi không bao giờ thấy được hình bóng người yên lặng in trên bóng chiếc đèn dầu mỗi đêm mất điện, không bao giờ thấy người gò lưng trên chiếc xe đạp ngược gió để chở khách kiếm thêm tiền, không bao giờ nghe người giảng cho bài toán hình học không gian với cái hình kim tự tháp nữa...

Ba tôi ra đi ngày 13 tháng 5 âm lịch năm Quí Hợi. Ngày sinh dương lịch và ngày tử âm lịch trùng nhau. Người sống trọn vẹn chỉ bốn con giáp. Người gần như chưa hưởng được gì từ con cái. Mộ của ba tôi năm ở một vùng hoang vắng, giữa những người xa lạ, không cha mẹ, bà con, bạn bè chung quanh. Bà nội tôi, lại một lần nữa ngất xỉu khi nghe người con trai thứ hai của mình chết đi. Ông nội tôi, giống như hồi bác Vấn chết, ông không nói gì cả, không khóc than gì cả, nhưng về đêm trong giấc ngủ ông bậc khóc thảm thiết khi nhớ đến người con của mình phải tha phương cầu thực ở nơi xa lạ, lúc chết đi cha mẹ không thấy mặt. Vài năm sau, ông bà nội tôi lần lượt qua đời, bà mất trước ông, thọ 90 tuổi, ông mất năm 92 tuổi. Mộ ông bà nằm bên nhau, trên một khu gò lộng gió của ngọn núi Ngự Bình. Cả hai đều nhiều lần khuyên con cháu nên ở hiền gặp lành. Gần như cả đời, chưa bao giờ ông bà ăn gian nói dối với ai một lần nào. Ông bà có hai người con trai, cả hai đều là niềm tự hào thật sự của ông bà, cả hai đều qua đời trong thương tích, bệnh tật và cả hai đều không thấy mặt cha mẹ của mình lần cuối cùng trong đời, lá vàng chưa rụng, lá xanh lìa cành...


Kỷ niệm ngày giỗ thứ 20 của ba …
Lê Anh Tuấn (viết tại Delft, Hà Lan, Hè 2003)
 

Các Thầy Cô của trường Trung học Trần Quốc Tuấn - Quảng Ngãi, niên khóa 1959 - 1960
Ba tôi là người đứng ở vị trí thứ tư từ trái qua, hàng đầu tiên
 

Thầy Lê Văn Hà trước cổng trường Trung học Trần Quốc Tuấn - Quảng Ngãi (1960)
 
 



Sân trường Trung học Cường Để Qui Nhơn ngày xưa...
Nơi Ba tôi đã dạy học từ 1963-1973
Hàng cây trong hình là những cây xanh do Ba tôi trồng cho học sinh có bóng mát
avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 12:31 pm

avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 12:33 pm

avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 12:43 pm

Ngôi trường huyền thọai của tôi
  
                                 
                    Trần Trọng Uyên - Cựu HS Trần Quốc Tuấn









Cựu học sinh trường Nữ Trung Học và Trần Quốc Tuấn 
 
                 Cho đến bây giờ dù có đã có được đi qua nhiều những con đường rất đẹp của vài ba thành phố nổi tiếng thế giới tôi vẫn cứ nghĩ rằng con đường Phan Bội Châu nơi quê nghèo Quảng Ngãi của tôi ngày ấy là con đường đẹp nhất trên thế giới này. Cái con đường đi ngang qua Tòa Hành Chính Tỉnh có ông cảnh sát già đứng gát, đến cái nhà thờ rêu phong, rồi quanh vào con đường nhỏ để dẫn đến cái ngôi trường mang tên Nữ Trung Học – tôi vẫn gọi đó là “ngôi trường huyền thọai”, dầu nghe có vẻ ghê gớm. Không huyền thọai sao được khi mà chính ngôi trường đó đã “giam giữ” biết bao nhiêu trái tim của những chàng trai trẻ thuở xa xưa đó. Những chàng trai trẻ mà sau này đã là ông nọ, ông kia, là nhà nầy, nhà nọ ! Một thứ “nhà giam” mà nhiều chàng trai chúng tôi đã tự nguyện vào làm “tù binh” mà có khi chẳng được chấp nhận.[/color]
  
     Cũng con đường ấy, cũng những bóng dáng ấy, ngày hôm trước đó tôi vẫn thấy chỉ là Ty Công Chánh cũ kỷ, vẫn là cái tòa Hành Chính trang nghiêm, cái thư viện buồn buồn, cái hàng cây vô tri vô giác – và cái “lũ con gái kỳ cục, ai lại con gái con đứa mà vừa đi vừa ăn hàng, vừa cười đùa ồn áo náo nhiệt” cả con đường. Cái màu trắng của những tà áo dài trong cái-ngày-tôi-chưa-thấy-gì-ấy cũng rất bình thừơng thôi. Nhưng ”đùng” một cái, một buổi sáng nọ, một buổi chiều kia, khi nhìn thấy những tà áo dài trắng tung bay ấy cái cảm giác nó khác hẳn. Nó khác đến một trăm phần trăm. Nó xao xao xuyến xuyến. Nó mơ mơ màng màng. Không biết cái màu trắng ấy nó có “đậm” lên một chút không, nhưng mà tự nhiên tôi thấy nó đẹp hẳn ra. Nó đẹp lắm ! Cho đến giờ nếu có người nào có đầu óc ưa phân tích hỏi tôi: thế nó đẹp như thế nào, thì tôi cũng chỉ biết cười trừ - Ừ, nó đẹp là nó đẹp, thế thôi. Này anh bạn, tôi có phải là họa sĩ đâu mà anh bạn bảo tôi phân tích màu mè vậy? Tôi bỗng thấy cái Ty Công Chính nó có nhỏ hơn đi khi tôi nhìn những tà áo trắng đi ngang qua đó. Tôi bỗng thấy cái Tòa hành chính Tỉnh nó bớt trang nghiêm hơn, ông cảnh sát già gát ở đó cũng có vẻ thân thiện hơn khi tôi nhìn những tà áo trắng ấy đi ngang qua. Con đường cũng xinh hơn, những hàng phượng có vẻ mát hơn cũng chỉ với những bóng cây như cũ. Lúc đó tôi không biết được cảm giác này do đâu – nhưng sau này nhớ lại thì tôi nhũ mình rằng “À, mình đã lớn rồi đây”. Tôi chợt nhớ hai câu thơ của Huy Cận:
  
Vậy đó, bỗng nhiên mà họ lớn
  
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư
  
Vâng, đúng vậy Cù thi sĩ ạ. Cô gái nào ngày ấy cũng là tiểu thư cả. Cô gái con nhà rất nghèo cũng như cô gái con ông tỉnh trưởng thuở ấy cũng chỉ có chiếc áo dài trắng thôi. Cái màu trắng kỳ lạ ấy mà sau này tôi nghe thầy giáo dạy vẽ của tôi là Thầy Trần Hữu Đô bảo rằng nó là tổng hợp của bảy màu khác nhau – Vậy thì cái màu trắng ấy sang trọng quá đi chứ ! Và cô gái nào mặc áo màu trắng cũng đích thực là tiểu thư rồi Cù thi sĩ  ạ. Và thi sĩ Phạm Thiên Thư ơi, cái mà ông nói:
  
Bước em thênh thang
  
Áo tà nguyệt bạch
  
Thì đúng là ông đang nói đến những huyền thọai của tôi ngày xưa ấy.
  
Em tan trường về
  
Đường mưa nho nhỏ
  
Trao vội chùm hoa
  
Ép vào cuốn vở
  
Thương ơi! Vạn thuở
  
Biết nói chi nguôi
  
Em mỉm môi cười
  
Anh mang nỗi nhớ
  
Hè sang phượng nở
  
Rồi chẳng gặp nhau
  
      Còn nhớ ngày xưa, có lần tôi được thằng bạn nó khoe cho xem cuốn “lưu bút” hè năm 1972, trong đó có mấy đọan lưu bút mà nó khoe là của mấy cô bạn ở Nữ Trung học. Tôi nói với nó là tao không thèm “chơi” mấy thứ này, nó “sến” lắm, “cải lương” lắm. Chả là vì thuở đó, ở cái tỉnh lẻ của tôi tuy nghèo về tiền bạc nhưng kiến thức, sách vở chắc không nghèo. Cái tỉnh có “chút xíu xìu xiu” mà có bao nhiêu là nhà sách: Văn Thảo, Kim Mai, Khai Trí, Văn hóa, Nghĩa Thục, Dân Trí, Đồi Non – lại có thêm cái “thư viện” của ông Minh Hồng bụng phệ phệ mặc quần đùi dưới rún ấy nữa. Và lũ tụi tôi, nghe lời mấy anh lớn hơn, bày vẻ ra đọc Satre, đọc Camus, đọc Phạm Công Thiện, hát Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Cung Tiến thôi – chứ đọc sách khác thì “dở” lắm. Hát “Thanh Tuyền Chế Linh”, hát “Nhật ký đời tôi ghi thêm một lần vui …” là sến – Và cũng vì vậy nên tôi “bị lây” cái ý nghĩ  “chơi lưu bút là sến” ấy. Nhưng nói thật nếu tôi có bày cái trò làm lưu bút ấy ra thì tôi lúc đó cũng chả có “đứa-con-gái-nữ-trung-học” nào thí cho mấy câu kiểu “Phượng nở đỏ thắm sân trường, khi tiếng ve kêu rang là giây phút biệt ly đã đến …. hè về sao lòng ta thấy buồn buồn …”
  
Bước sang tuổi năm mươi rồi, tôi có nhiều lần được vài người bạn cũ khoe còn giữ được mấy cuốn lưu bút cũ và tôi được cho xem lại. Tôi ao ước biết mấy và cứ thầm tiếc: giá ngày ấy mình làm một cuốn giống như vầy !
  
Tưởng đã phai màu
  
Đường chiều hoa cỏ
  
Mười năm rồi Ngọ
  
Tình cờ qua đây
  
Cây xưa vẫn gầy
  
Phơi nghiêng dáng đỏ
  
Áo em ngày nọ
  
Phai nhạt mấy màu
  
Chân theo tìm nhau
  
Còn là vang vọng
  
Đời như biển động
  
Xóa dấu ngày qua
  
     Đời sống có quá nhiều biến động, đặc biệt đối với dân tộc Việt Nam nói chung và cái tỉnh lẻ nghèo khó của tôi. Trong chiến tranh, ngày ấy tôi cứ tưởng rằng chỉ có chúng tôi, những thằng con trai mới khổ thôi. Phải bị đưa ra chiến trường là điều có lẻ chúng tôi ngại nhất trong những ngày tháng đó. Nhưng rồi sau này tôi mới thấu hiểu được những nổi đau mà những “người-con-gái-huyền-thọai” của tôi đã phải gánh chịu. Cái chết là điều đáng sợ nhất. Đúng là vậy. Nhưng giả sử tôi, đoành một cái, đùng một phát, tôi chết đi – thế là xong – cái còn lại là nổi đau của người còn sống. Nổi đau này không gì mô tả được. Và chịu được nó, sống với nó, tôi biết, nhiều những “người-con-gái-huyền-thọai” của tôi đã trải qua. Tôi chợt nhớ đến câu thơ buồn của Ý:
  
Ngày mai đi nhận xác chồng
  
Say đi để thấy mình không là mình
  
Ngày mai đi nhận xác anh
  
Cuồng si thuở đó, hiển linh bây giờ …
  
Rồi sau chiến tranh, cũng vậy. Những “đứa con gái huyền thọai ấy” của tôi cũng đã là những người đã phải chịu nhiều truân chuyên. Tôi đã gặp những người bạn nữ trung học sau này tôi biết trên những chuyến xe đò liên tỉnh, trên những toa tàu chợ. Họ đi buôn đường dài, họ thăm chồng học tập, lo nuôi cha mẹ em út trong những ngày khốn khó đen tối đó. Tôi còn giữ nguyên cái cảm giác buồn bã đến rã người cái ngày tôi gặp hai chị em của một người bạn – bày bán những kim chỉ nút trên một tấm nilông … ở chợ Chùa, Nghĩa Hành. Nước mắt thật sự không còn để rơi được nữa đâu. Ngày đó, mọi thứ đều cố nuốt vào lòng mà. Đúng là:
  
Đời như biển động
  
Xóa dấu ngày qua
  
      Có lần tôi đọc được một bài viết của Nhà phê bình ở nước ngòai viết về nhạc TCS. Ông ta nói về người phụ nữ trong nhạc của TCS. Tôi xin trích lại cái ý này:
  
“…..
  
Người phụ nữ Việt Nam cũng vậy thôi: sau khi chờ chồng hoá đá, họ bước chân vào thế kỷ XX, thì ngồi đan áo. Từ Buồn Tàn Thu của Văn Cao, qua Bếp Lửa của Thanh Tâm Tuyền, thơ hiện đại của Ý Nhi, cho đến năm 2000, trong ca khúc Đêm Xanh của Bảo Chấn, cô ấy vẫn ngồi đan áo, trong khi dọc hè phố, áo pull bán rẻ mạt.
  
Đan áo là hình ảnh ẩn nhẫn, thụ động mà người đàn ông đòi hỏi. Đan áo cho ai đó, hay để tưởng nhớ, chờ đợi ai đó. Ca khúc Trịnh Công Sơn, rất nhiều phụ nữ, nhưng không thấy họ đan áo. Mà chỉ … ngồi chơi, khi nghiêng vai, khi nghiêng đầu, khi nghiêng sầu. Ngồi chơi chán rồi thì Đứng lên gọi mưa vào Hạ. Nếu khóc, cũng chỉ khóc cho những Chiều mưa đỉnh cao …. Mai kia, có ra đi, thì cũng là Như những dòng sông nhỏ…
  
Người phụ nữ nghe và hát nhạc Trịnh Công Sơn thoải mái, vì chỉ hát, hay nghe, mà không phải làm gì cả, không phải Hái Mơ, Lái Đò, bán Hàng Cà Phê, Hàng Nước, không phải thay quần áo làm cô Sơn Nữ, cô Láng Giềng hay mua lấy số phận Người Yêu của Lính. Và nhất là không phải … đi lấy chồng : hạnh phúc không thấy đâu mà chỉ nghe oán trách dài dài suốt nửa thế kỷ : Em đi trên xác pháo, anh đi trong nước mắt… Em ơi tình duyên lỡ làng rồi, còn chi nữa mà chờ …”
  
Và TCS không để người phụ nữ làm điều gì cả. Tôi nghĩ không phải TCS không cho người phụ nữa làm gì, không phải TCS “thiếu bình đằng nam nữ” mà vì TCS yêu họ quá thôi. Yêu theo cách của Trịnh. Tôi, tôi cũng muốn yêu những người phụ nữ theo thể điệu như vậy. Có ai trách móc tôi cũng chịu.
  
Tay ngắt chùm hoa
  
Mà thương mà nhớ
  
Phố ơi! Muôn thuở
  
Giữ vết chân tình
  
Tìm xưa quẩn quanh
  
Ai mang bụi đỏ
  
Dáng ai nho nhỏ
  
Trong cõi xa vời.
  
Tình ơi!… Tình ơi!…
  
   Tôi không ngắt chùm hoa nào nhưng lòng thương nhớ rất nhiều về những ngày xa xôi đó. Phố cũ đìu hiu ngày ấy, nhưng trong tôi nó vẫn  là con phố đẹp nhất mà tôi đã từng đi qua. Những nàng con gái thuở ấy bây giờ không còn xuân sắc nữa – tôi biết có thể họ đang ngồi mệt mỏi bên những quầy hàng xén nhỏ ở một ngôi chợ quê nào rất xa; có thể họ đang là một người đã lưng cong vì những gánh nặng oằn vai của cuộc sống - nhưng họ vẫn là những “đứa-con-gái-trong-huyền-thọai” ngày ấy của tôi.
  
    

      Ngôi trường Nữ trung học ngày nào bây giờ cũng không còn nữa trong cái thị xã nhỏ của tôi – chúng tôi đã gọi đó là “ngôi trường bị mất tên” – Nhưng thật sự tôi nghĩ ngôi trường không mất đi đâu cả - nó vẫn nằm trong tâm tưởng chúng tôi. Con gái nói riêng, phụ nữ nói chung – Tất cả họ là huyền thọai. Ngôi trường mà họ đã học chính là ngôi trường của những huyền thọai – và nó chính là ngôi trường huyền thọai.
Sài gòn, 3/2006












                                         Cựu học sinh Trần Quốc Tuấn
avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 12:47 pm

avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 5:07 pm

VÀI NÉT GIỚI THIỆU VỀ
TRƯỜNG THPT TRẦN QUỐC TUẤN-
TP QUẢNG NGÃI

27 Tháng 8 2010 lúc 14:18
Trường THPT Trần Quốc Tuấn tỉnh Quảng Ngãi được thành lập vào tháng 10 năm 1955, trực thuộc Nha học chánh Trung Nguyên Trung phần và Nha Trung học của Bộ Quốc gia giáo dục, dưới chế độ cũ.
Lúc bấy giờ nhà trường chỉ đào tạo bậc Trung học đệ nhất cấp (tương đương với bậc THCS ngày nay ). Năm học đầu tiên (1955-1956 ) trường có 12 lớp (từ đệ thất đến đệ tứ ) với 620 học sinh, 11 giáo sư và 3 nhân viên. Mãi đến năm học 1958-1959, nhà trường mới đào tạo Trung học đệ nhị cấp (tương đương với THPT ngày nay). Năm học 1960-1961, với dự án xây dựng trường Trần Quốc Tuấn trở thành trường Trung học tổng hợp (vừa dạy chữ – vừa dạy nghề ), nên trường có tên gọi là trường Trung học tổng hợp Trần Quốc Tuấn. Năm học này có 30 lớp (từ đệ thất đến đệ nhị), với 1.400 học sinh và 30 giáo sư. Đến năm học 1974 -1975, trường có  3500 học sinh (từ đệ thất đến đệ nhất) và 100 giáo sư bao gồm cả chánh ngạch và hợp đồng. Trường vẫn mang tên Trường trung học tổng hợp Trần Quốc Tuấn.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, trường được mang tên: Trường cấp III  Trần Quốc Tuấn, chỉ đào tạo học sinh các lớp 10, 11, 12 và thực hiện chương trình phân ban. Năm học đầu tiên dưới chế độ Cách mạng (1975 -1976), trường có 53 cán bộ giáo viên, 32 lớp và 1.747 học sinh. Năm học 1988-1989, trường được đổi tên là: Trường PTTH Trần Quốc Tuấn cho mãi đến năm học 1994-1995. Từ năm học 1994-1995 đến năm học 1999-2000, thực hiện chương trình thí điểm chuyên ban nên được mang tên: Trường PTTH chuyên ban Trần Quốc Tuấn và từ năm học 1999-2000,   trường có tên là Trường THPT Trần Quốc Tuấn. Hiện nay trường có 45 lớp với  2.125 học sinh và 103 cán bộ, giáo viên, công nhân viên.
Về cơ sở vật chất: Những ngày đầu, trường ốc chỉ bằng vật liệu nhẹ, mái tôn, vách đất … được xây dựng trên một khoảnh đất đầy vết tích tàn phá của chiến tranh, trên vị trí của trường trung học Lê Khiết (cũ ) gần khách sạn Quảng Ngãi (Bungalow) thời Pháp thuộc, có diện tích hơn 15.000m2. Năm học 1959-1960, trường được xây dựng mới 1 dãy 10 phòng học, 2 tầng kiên cố và một hội trường 200 chỗ ngồi, một nhà làm việc riêng của Hiệu trưởng và các lớp học còn lại vẫn là nhà cấp 4, tường gạch, mái tôn. Năm 1973, Hội phụ huynh học sinh đầu tư xây dựng nhà Hiệu bộ tương đối kiên cố. Từ sau ngày miền Namhoàn toàn giải phóng đến năm 1992, do hoàn cảnh kinh tế có khó khăn của đất nước nên nhà trường chỉ được nhà nước đầu tư 500.000đ, chủ yếu là chống xuống cấp. Cơ sở vật chất của nhà trường được phát triển mạnh mẽ trong những năm 1990. Năm 1993 được Nhà nước đầu tư gần 1 tỉ đồng, xây dựng 1 dãy 18 phòng học 3 tầng, kiên cố. Năm 1996 đầu tư xây dựng được hội trường 480 chỗ ngồi khang trang, hiện đại. Năm 1999 được UBND tỉnh cấp thêm 9.984 m2 đất và đầu tư  5,1 tỉ đồng để xây dựng Khu giáo dục thể chất. Năm 2000, với phương châm nhà nước và nhân dân cùng làm đã xây dựng thêm được một nhà thí nghiệm, 3 tầng, kiên cố, trị giá gần 1 tỉ đồng. Năm 2001, được Nhà nước cấp thêm 345m2 đất nữa. Tổng diện tích hiện nay của trường là 25.345m2. Đến nay, trường đã có 31 phòng học đúng qui cách; 1 phòng vi tính 50 máy được nối mạng cục bộ; 1 phòng công nghệ thông tin 45 máy được nối mạng Internet; 1 phòng Lab 30 ca-bin, 3 phòng thí nghiệm thực hành Lý, Hoá, Sinh; Thư viện được công nhận thư viện trường đạt  chuẩn Quốc gia theo quyết định 01/2003/QĐ/BGD&ĐT  của Bộ Giáo dục - Đào tạo; Khu giáo dục thể chất rộng trên 10.000m2  với 1 nhà tập đa năng hiện đại.
Về chất lượng đào tạo: Điều đáng tự hào là qua 50 năm xây dựng và trưởng thành, trường THPT Trần Quốc Tuấn đã đào tạo được nhiều thế hệ học sinh có phẩm chất đạo đức tốt, có kiến thức và năng lực giỏi, đang có mặt trên khắp mọi miền đất nước, góp phần xứng đáng vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nhiều người đã trở thành những nhà khoa học nổi tiếng, Văn nghệ sĩ, Nhà báo, Nhà giáo, Kỹ sư, Bác sĩ , Sĩ quan quân đội, các nhà doanh nghiệp,...thành đạt.Và không ít người giữ những cương vị quan trọng trong bộ máy Đảng, Chính quyền, đoàn thể các cấp. Nét đẹp truyền thống của học sinh Trần Quốc Tuấn  là tinh thần yêu nước, có ý thức tự  học và tinh thần thi đua học tập cao, biết khắc phục khó khăn để vươn lên học khá, học giỏi. Chỉ tính riêng trong thời kỳ đổi mới đến nay: tỉ lệ học sinh tốt nghiệp hàng năm từ 92% trở lên, tỉ lệ đậu vào Đại học - Cao đẳng trên 35%. Đến nay, có 43 học sinh đoạt giải Olympic 30/4, 447 học sinh đoạt giải học sinh giỏi cấp tỉnh và khu vực, 34 lượt học sinh đoạt giải học sinh  giỏi quốc gia, 01 học sinh  đoạt huy chương đồng Olympic quốc tế môn Sinh vật.
Trải qua các thời kỳ, trường đã luôn có một đội ngũ giáo viên có trình độ nghiệp vụ cao, đầy tâm huyết với sự nghiệp giáo dục. Sự phát triển của nhà trường gắn với tên tuổi các thầy Hiệu trưởng: Thầy Nguyễn Văn Nghi (1955-1956), Thầy Hà Như Hy (1956-1963), Thầy Nguyễn Khoa Phước (1964-1971), Thầy Lý Minh Trai (1971-1972), Thầy Nguyễn Khoa Phương (1972-1975), Thầy Lâm Chuyển (1/4/75 - 1/9/1975), Thầy Trần Văn Thận (1975-1978), Thầy Cao Văn Kinh (1978-1980), Thầy Nguyễn Tiến (1980-1997), Thầy Trần Đình Trọng (1997 đến nay). Trường còn là nơi bồi dưỡng và cung cấp nhiều cán bộ lãnh đạo cho Đảng, chính quyền, đoàn thể, đặc biệt là ngành giáo dục. Có thể nói hầu hết cán bộ quản lý các trường học, các phòng giáo dục hiện nay trên toàn tỉnh đều xuất thân từ trường Trần Quốc Tuấn. Hiện nay trường có 91 giáo viên đứng lớp, 100%  đạt trình độ chuẩn. Trong đó có 2 Thạc sỹ, 10 giáo viên có 2 bằng đại học, 75% đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp trường, hơn 50% đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp Tỉnh.
 Trên cơ sở tiềm lực to lớn về khả năng dạy và học, trường Trần Quốc Tuấn còn có mặt mạnh về hoạt động thể dục thể thao, văn nghệ, và các hoạt động phong trào khác. Chỉ tính riêng thời gian từ ngày tái lập tỉnh năm 1989 đến nay, có 8 lần tổ chức HKPĐ cấp tỉnh thì cả 8 lần trường đoạt giải nhất toàn đoàn cấp THPT; sáu lần Hội thi văn nghệ toàn tỉnh thì 5 lần đứng nhất và 1 lần đứng ba. Ngoài ra còn tham gia nhiều hoạt động khác luôn ở vị trí hàng đầu. Nhận phụng dưỡng suốt đời một  mẹ Việt Nam anh hùng, xây dựng nhà tình nghĩa cho mẹ và giúp đỡ gia đình thương binh liệt sĩ, đồng bào  bị thiên tai lũ lụt ...
Với một bề dày lịch sử ngót nửa thế kỷ đầy tự hào, trường THPT Trần Quốc Tuấn đã vinh dự được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhì năm 1995, Huân chương Lao động hạng nhất năm 2000, Huân chương Độc lập năm 2005 và nhiều cờ, bằng khen, giấy khen của các cấp. Vào năm học 2002-2003, nhà trường đã  được Bộ GD- ĐT công nhận trường đạt  trường chuẩn quốc gia giai đoạn 2001 -2010.
Phan Nhật Tân (Theo Kỷ Yếu Trường THPT Trần Quốc Tuấn

avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 5:12 pm

CHIM NON

 Bài viết của 1 học sinh lớp 12A13 khóa 2009-2012

 

Đến lúc này, tôi vẫn thấy bối rối đến lạ. Thời gian tuyến tính khiến con người lớn lên, trưởng thành rồi cũng dần lấy đi từng tế bào trong con người chúng ta. 18 tuổi rồi đấy, chúc mừng bạn đã tồn tại trên thế gian này gần 1/3 cuộc đời, nhưng bạn chỉ còn 2/3 để sống. Người phương Đông có quan niệm:"Sống gửi thác về", nghĩa là con người sống trên dương thế chỉ là kiếp sống nhờ, khi chết mới trở về với cuộc sống thật. Nhưng những gì chúng ta đã trài nghiệm 18 năm qua, hoàn toàn có lý do của nó.

 
 
Chúng ta chỉ là những hạt cát, nhưng chúng ta tạo nên sa mạc Chúng ta chỉ là những mầm xanh, nhưng chúng ra vẽ màu cho thiên nhiên Chúng ta chỉ là những rung động, nhưng ta tạo nên lời ca tiếng hát Và chúng ta chỉ là những giọt nước, nhưng chúng ta nuôi sống Trái đất này.
 
Ngày mai nữa, là đúng 869 ngày tôi biết mình là một phần của A13, là đứa con của THPT Trần Quốc Tuấn. Nhiều kỉ niệm gắn bó với trường lớp và hơn thế, gần 3 năm chung sống với 50 thành viên khác, chính là nguồn cảm hứng, động lực, là bước đệm để tôi phấn đấu quên mình. Những người bạn của tôi ơi! Hãy quý, hãy yêu tôi đi, hãy ghét tôi cũng được. Đó là cách nhìn của bạn về tôi, nhưng hãy để tôi luôn là một phần trong bạn. Đừng đi qua đời nhau. Ngày mai nữa, là chỉ còn một ngày để tôi ngồi trong lớp, mắt mơ màng, nghe thầy cô giảng như chim hót, để tôi vẫn cảm thấy như một học sinh lớp 12. Như các bạn, tôi vừa buồn, vừa vui, vừa lo sợ. Đã đến lúc chưa, khi ta chỉ mới nhận ra chúng ta đang mất đi một thứ gì quan trọng. 3 năm không hề vô ích, tôi có thêm kiến thức, bạn bè, những xúc cảm lạ kì, những lời nhắn nhủ tâm tình, những trang giấy trằng, nét bút tẩy trên bàn học, mấy mẩu giấy" "Em bị điên, xin để em yên",.......... tôi để lại hết cho trường, không phải tôi muốn quên, mà vì muốn nó luôn được trọn vẹn. Tôi cảm ơn các thầy cô: Cô Kim Yến, cô Hồng, cô Hiền, cô Huyền, thầy Quả, cô Thủy, cô Kim Hoàng, cô Phương, cô Minh Hương, cô Đào, cô Xuân Đào, thầy Bình, thầy Hải, thầy Hoàng Hải, thầy Quang, cô Bình, cô Huê, cô Thuận, cô Cúc, cô Kim Tuyến, cô Kim Anh, cô Minh Hương, cô Thân, thầy Thắng, thầy Tài, thầy Mạnh, thầy Tân, cô Phương, thầy Hồi, cô Nhận, thầy Tài, thầy Lập, thầy Can, thầy Quảng, thầy Quang, cô Thanh, cô Hường, thầy Điểu, cô Yến Loan, cô Kiều Loan, cô Thủy, cô Minh Hương, cô Hồng Khanh,......., những người đáng quý đã từng dạy tôi, không phải cảm xúc nào cũng trọn vẹn, nhưng tôi trân trọng điều đó. Cảm ơn các bạn cùng lớp, cũng trường, chúng ta cùng nhau tạo nên một thế giới sống động của Tuổi trẻ. Chim non đã rớt xuống vực, và phải chăng chú đã đủ dũng cảm để sải cánh bay vào khoảng trời rộng lớn? Câu trả lời nằm ở các bạn. Chúng ta sẽ gặp lại nhau, một ngày nào đó.
 
Quảng Ngãi, 22:20 ngày 18/05/2012
Võ Duy Tân - 12A13
avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 5:14 pm

VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ VÀO MỘT CHIỀU CUỐI NĂM
Gửi lúc: 10.09.2012 11:04

Chúng tôi rời Trường Trần Quốc Tuấn vào mùa hè năm 1972. Như thế tính đến năm 2002 đã là 30 năm trôi qua. Trong khoảng thời gian đó có nhiều lần tôi trở về thăm làng cũ, quê xưa và cứ mỗi lần như thế tôi lại bùi ngùi xúc động khi đi ngang qua ngôi trường yêu dấu mà tôi và các bạn bè của thuở ấy đã từng học tập, nô đùa với biết bao kỷ niệm dễ thương của tuổi học trò. Trước ngày trở lại thành phố Hồ Chí Minh tôi thường dành một chút thời gian dừng lại trước cổng trường và nhìn vào bên trong sân trường như để tìmm lại đâu đó nơi ghế đá, hàng cây những dấu ấn kỷ niệm và rồi lặng lẽ chia tay. Một chút bâng khuâng và buồn vì không gặp lại được Thầy cũ, bạn xưa nhưng biết tìm đâu; hỏi ai bây giờ? Muốn vào trường để hỏi thăm nhưng rồi lại thôi vì có quen ai đâu mà hỏi


Những năm gần đây khi các bạn đồng học ở trung học Trần Quốc Tuấn, hiện đang sinh sống tại Quảng Ngãi, đưa con đi thi tuyển vào các trường Đại Học tại thành phố Hồ Chí Minh, chúng tôi mới có dịp gặp gỡ nhau sau bao năm xa cách không hề biết tin tức về nhau. Chúng tôi rất vui và như trẻ lại khi nhắc về thuở còn đi học và không khỏi ngậm ngùi khi biết có Thầy, có bạn đi vào cỏi vĩnh hằng  xin thắp một nén nhang cho quí Thầy, các bạn vắn số. Học sinh của Trường ngày ấy phần đông là con em của các gia đình nông dân ở các huyện với đời sống vật chất thiếu thốn mọi bề ,nhưng nhờ được các Thầy, Cô tận tình dạy dỗ và nhất là truyền cho chúng tôi một ý chí vượt khó mãnh liệt mà biết bao thế hệ cựu học sinh của nhà Trường đã nỗ lực vượt bậc để đạt thành tích cao nhất trong học tập ( mặc cho thiếu thốn các điều kiện cần thiết) cũng như miệt mài phấn đấu để có được những thành quả tốt nhất khi vào đời.
Vào đầu năm 2002, trong một dịp về thăm quê, tôi được Ban Giám Hiệu nhà Trường mời giới thiệu về các Trường Đại Học tại Thành phố Hồ Chí Minh kết hợp với giải đáp một số thắc mắc và tư vấn cho các em học sinh đang học lớp 12 của nhà Trường về các vấn đề liên quan đến tuyển sinh Đại Học. Chiều hôm đó tôi đến rất sớm. Đây là lần đầu tiên sau 30 năm rời Trường tôi mới có dịp được đặt chân vào bên trong sân Trường và bước trên lối cũ thân quen ngày nào mà tôi và bạn bè đồng học đã không biết bao lần đi và về vào mỗi sáng,  chiều. Gìơ đây các dãy nhà nhiều tầng được xây lên thay thế cho các dãy nhà trệt mà ngày xưa chúng tôi thường học ở đó. Tôi thấy mừng cho cơ ngơi của Trường nhưng không khỏi luyến tiếc cho cảnh cũ, vật xưa đã ghi dấu bao kỹ niệm êm đềm và khó quên nơi mái trường thân yêu ngày ấy.
Bước vào hội Trường với sự hiện diện rất đông các em học sinh lớp 12 của Trường ngay đến không khí và các gương mặt bạn bè cũng tại  hội trường này 30 năm về trước, chúng tôi đã háo hức lắng nghe các anh học trước chúng tôi một vài năm trao đổi và giới thiệu Đại Học ở Sài Gòn. Buổi làm việc hôm ấy kéo dài hơn dự kiến vì có rất nhiều thắc mắc, ưu tư của các em cần được giải đáp.
Khi tôi rời hội trường thì hoàng hôn buông xuống. Những ngày cuối năm âm lịch tiết trời se lạnh làm càng nhớ không khí những buổi liên hoan văn nghệ cuối năm trước khi chia tay bè bạn về ăn Tết. Ngoài đường, phố đẫ lên đèn với sự nhộn nhịp của dân chúng đi mua sắm vào những ngày cuối năm. Hàng cây long não trong sân trường vơi các chồi non mơn mởn đầy sức sống như  báo hiệu mùa xuân của đất trời sắp đến và như một lời chúc ngôi trường Trần Quốc Tuấn thân yêu của chúng tôi sẽ không ngừng phát triển, sẽ đào tạo ngày càng nhiều học sinh giỏi hôm nay và ngày mai để xây dựng quê hương, đất nước.
 
                                               
                                                                                 Nguyễn Cam
A- PHẦN BẢN THÂN
Họ và tên :Nguyễn Cam
Ngày tháng năm sinh :08-08-1954
Quê quán :Quảng Ngãi
Học vị :Tiến sĩNăm được phong :1995
Chức danh :Giảng viên chínhNăm công nhận :2001
Đơn vị công tác :Khoa Toán – Tin học
Địa chỉ liên lạc :95/3 Lê Văn Sỹ  Phường 13  Quận Phú Nhuận
Điện thoại :8453368
B- PHẦN DANH MỤC

  1. Nguyễn  Cam, Nguyễn Trọng Khâm (1987) Phương pháp giản Toán khảo sát hàm số, Nxb Giáo dục
  2. Nguyễn  Cam, Nguyễn Trọng Khâm (1988), Phương pháp giải toán tích phân, Nxb Giáo dục
  3. Nguyễn  Cam, Nguyễn Trọng Khâm (1988), Phương pháp giải toán đại số, Nxb Giáo dục
  4. Nguyễn  Cam, Vũ.V. Thanh, D.M.Thanh, N.C. Tam (1993), Regularized Solutions of a Cauchy problem for the Laplace equation in the upper half plane, Proceedings of Hồ Chí Minh Mathematics consortium first conference, HCM City.
  5. Nguyễn  Cam, V.V.Thanh, H.B.Lan and  T.L.Cung (1994), A problem of geothermal measurements in borcholes, Institute of ecoinformatic problem, Moscow.
  6. Nguyễn  Cam, V.V.Thanh, B.B.Lan and T.L.Cung (1994), A method of extrapolation of gravity data in geophysies, Iustitute of ecoinformatic problem, Moscow.
  7. Nguyễn  Cam, Đinh Ngọc Thanh, Vũ Văn Thanh (1995), Nghiệm xấp xỉ ổn định cho bài toán Dirichlet ngược cho phương trình Laplace trên nửa không gian trên,Thông tin Khoa học ĐHSP –TPHCM, số 13.
  8. Nguyễn  Cam, Đinh Ngọc Thanh, Chu Đức Khánh (1995), Bài toán Stefan ngược hai chiều. Thông tin Khoa học ĐHSP Tp.HCM, số 14.
  9. Nguyễn  Cam, D.D.Ang  (1995), Remarks on the identification problem for elliptic equations, Proceedings international workshop on inverse problems, HCM city.
  10. Nguyễn Cam, Chu Đức Khánh (1995), An inverse stefan problem with boundary plux –temperture relation prescribed, Proceedings of international conference Analysis and Mechanics of continuous Media HCM City.
  11. Nguyễn  Cam (1995), Bài toán ngược và lời giải xấp xỉ ổn định. Ứng dụng vào phương trình tích phân, Luận án Tiến sĩ bảo vệ tại Đại học Sư phạm TP.Hồ Chí Minh. Năm 1995.
  12. Nguyễn  Cam, Đinh Ngọc Thanh, Chu Đức Khánh (1995), Xác định hệ số của một phương trình parabolic. Thông tin Khoa học ĐHSP Tp.HCM, số 16.
  13. Nguyễn  Cam (1996), Tuyển tập 200 bài toán Hàm số, Nxb Giáo dục.
  14. Nguyễn  Cam (1996), Tuyển tập toán lượng giác, Nxb Giáo dục.
  15. Nguyễn Cam, Đinh Ngọc Thanh (1996), Bài toán Stefan ngược ba chiều, Thông tin Khoa học ĐHSP Tp.HCM
  16. Nguyễn  Cam, Đinh Ngọc Thanh, Chu Đức Khánh (1996), Bài toán Stefan ngược ba chiều. Thông tin Khoa học ĐHSP Tp.HCM, số 14.
  17. Nguyễn  Cam (1997) Cẩm nang toán học, Nxb Trẻ, Tp.HCM.
  18. Nguyễn  Cam (1998), Giải toán lượng giác chọn lọc, Nxb Trẻ, Tp.HCM
  19. Nguyễn  Cam (1998), Giải toán khảo sát hàm số, Nxb Trẻ, Tp.HCM
  20. Nguyễn  Cam (1998), Giải toán đại số ôn thi Đại học, Nxb Trẻ, Tp.HCM
  21. Nguyễn  Cam (1998), Tuyển tập toán Đại số lớp 9, Nxb Trẻ, Tp.Hồ Chí Minh
  22. Nguyễn  Cam (1998), Tuyển tập toán Hình học lớp 9, Nxb Trẻ, Tp.HCM
  23. Nguyễn  Cam (1998), Tuyển tập toán Đại số lớp 9, Nxb Trẻ, Tp.HCM
  24. Nguyễn  Cam, Nguyễn Trọng Khâm, Trần Đình Nghĩa (1998), Bảng từ toán học Pháp Việt và Việt Pháp dùng trong các đại học và Trung học hệ song ngữ ở Việt Nam, Đề tài B96 –23  TĐ –02.
  25. Nguyễn Cam (1997), Sự suy nhất nghiệm của bài toán xác định miền cho một phương trình elliptic, Thông tin Khoa học, ĐHSP Tp.HCM, số 17.
  26. Nguyễn Cam (1997), Sự suy nhất nghiệm của bài toán xác định miền cho một phương trình elliptic với điều kiện Newmann, Thông tin Khoa học, ĐHSP Tp.HCM, số 18.
  27. Nguyễn Cam (1997), Domain identification for an elliptic equation, mini Seminar in Applied Mathematics, HungVuong University, HCM City, Vol 1.
  28. Nguyễn Cam (1998), Lời giải xấp xỉ của bài toán xác định miền cho một phương trình elliptic, Thông tin Khoa học, ĐHSP Tp.HCM, số 19.
  29. Nguyễn Cam, Đinh Ngọc Thanh, Lê Ngô Hữu Lạc Thiện (1998), Đánh giá sai số tối ưu cho một phương trình loại tích chập, Tạp chí Khoa học ĐHSP Tp.HCM, số 20.
  30. Nguyễn Cam, Phạm Hoàng Quân (1998), Chỉnh hóa một bài toán ngược thời gian cho phương trình nhiệt, Tạp chí Phát triển khoa học Công nghệ, ĐH Quốc gia Tp.Hồ Chí Minh, Tập1, số 5, 1998.
  31. Nguyễn Cam, Nguyễn Văn Nhân (1998), The backward heat equation. Regulization by analytic functions, Abtract international conference complex analysis and applications, Hà Nội 1998.
  32. Nguyễn Cam, Nguyễn Văn Nhân (1998), Một cách chỉnh hóa phương trình nhiệt ngược thời gian, Thông tin Khoa học, ĐHSP Tp.HCM, số 21.
  33. Nguyễn Cam, Trần Duy Hưng (1998), Phương pháp giải toán Đại số. Nxb Giáo dục.
  34. Nguyễn Cam, Trần Thị Lệ, Đinh Ngọc Thanh (1999), Bài toán nhiệt trên một thanh dẫn nhiệt với dữ kiện đo đạc bên trong: xác định thông lượng nhiệt trên một phần biên. Hội nghị toàn quốc lần 1 về Ứng dụng toán học, Hà Nội.
  35. Nguyễn  Cam (1999), Giải toán Tích phân và Giải tích tổ hợp, Nxb Trẻ, Tp.HCM.
  36. Nguyễn  Cam (1999), Giải toán Hình học ôn thi đại học, Nxb Trẻ, Tp.HCM.
  37. Nguyễn  Cam, Chu Đức Khánh (1999), Lý thuyết đồ thị, Nxb Tp.HCM.
  38. Nguyễn  Cam (1999), Giải toán Hàm số bồi dưỡng học sinh giỏi, Nxb Đại học Quốc gia Hà Nội.
  39. Nguyễn  Cam (1999), Toán cao cấp (tập1), Nxb Trẻ, Tp.Hồ Chí Minh.
  40. Nguyễn Cam, Trần Thị Lệ, Đinh Ngọc Thanh (2000), Temperature determination in a slab from borehole measurements: identification of boundaz flux, Japan –USA –Vietnam warkshops or research and education in systems, computation and control engineering, HCM City.
  41. Nguyễn Cam (2000), Giới hạn đều của hàm mũ và hàm “gần tuần hoàn”, Tạp chí khoa học ĐHSP.Tp.Hồ Chí Minh, số 24.
  42. Nguyễn  Cam (2000) Giáo trình giải tích hàm một biến số, Nxb Đại Học Quốc Gia Tp.HCM.
  43. Nguyễn Cam, Nguyễn Trọng Khâm, Trần Đình Nghĩa (2000), Từ điển Toán học Pháp Việt –Việt Pháp, Nxb Giáo dục.
  44. Nguyễn  Cam (2000), Giáo trình Giải tích hàm một số, Nxb Đại học Quốc gia Tp.HCM.
  45. Nguyễn  Cam (2001),  Bài toán ngược trong lý thuyết thế vị và bài toán nhiệt ngược thời  gian, Đề NCKH cấp bộ B99-23-96.


 
NGUYỄN CAM
Tốt nghiệp Tú tài toàn phần tại trường Trần Quốc Tuấn 1972
Cử nhân Toán năm 1976 tại Đại Học Sư Phạm TP HCM
Tiến sỹ Toán năm 1995
Phó trưởng khoa Toán-Tin trường ĐHSP tp HCM từ  1997 - 2003
Giám Đốc trung tâm công nghệ dạy học, Viện nghiên cứu gioá dục từ  2002 đến nay.
Địa chỉ: 95/3    Lê Văn Sỹ, Phường 13, Quận Phú Nhuận, TPHCM
ĐT: (08) 8453368       DĐ: 0903967591


Nguyễn Cam (Theo Kỉ yếu trường THPT Trần Quốc Tuấn
avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  phannguyenquoctu on Mon Aug 25, 2014 5:17 pm

TRUNG HỌC TRẦN QUỐC TUẤN -THÁNG VÀ NGÀY
Gửi lúc: 21.08.2012 18:27

Trần Thiếu Lượng


Tôi viết bài thơ
                                    Về trường tôi vào một ngày
                                                                                 Tháng 11.
            (Để ghi lại...
                                   tháng - của những ngày
                                         Có nhiều cơn mưa xám trời như trút nước
                                        có những cơn lũ nối nhau về
                                                                                     bên sau trường
                                         Vẫn sân - ruộng đồng ngập màu nước phù sa).
                                                                    *
                                                              *           *
            Nước ngoài sông Trà lên cao
            Đã mấy bận em gọi đò qua Nghĩa Phú
            Thầy đã bao lân vượt lũ về đây.
Ta cùng em vào tiết 5
                 Trong tháng ngày - có những ngày,
Lớp học sũng ướt mưa,
                           nhưng lòng sao ấm lại,
Tập giáo án bọc nilong
            Viên phấn ẩm, bỗng hiện ra trắng quá.
            Tiếng bảng lua khua, bóng chữ nét nghiêng ngiêng.
Khi trang vở học trò nhập nhoà nét mực
Khi ta đang vào tuần lễ thứ 10!
            Bên ngoài kia mây lại ùn đen
            Nước sông Trà lại lên
            Nước trong sân lại ngập
                             những cội long não già cuộn mình trong giá buốt.
Cây có nghe chăng?
Trong bao lớp lào xào trang  vở lật,
                            giọng luyện đọc bài sao ấm áp, thân thương.
Khi viết bài thơ,
                            ký ức về một ngôi trường
                                                                vào một ngày tháng 11.
Có con bão số 9, số 10.
            Với chiều phủ đầy mưa bắt đầu - ngày áp thấp...
Có buổi học phải dạy 2 ca rồi 1.
            Bóng thầy trò lúp xúp dười hàng cây.
Em có biết đâu vào tháng - những ngày ...
            Thế mà đã bao năm rồi đấy nhỉ?
            L. đã về dạy Anh và M. dạy Lý
            T.A thực tập Văn. Lại B.Sin, Đ. Sử.
Ôi, khối 10 năm nào nay đã 12.
                                  *
                             *        *
Ngôi trường cứ mỗi ngày mỗi lớn lên
Con quốc lộ cứ mỗi thêm km đường dài.
Ta cũng trãi qua bao đợt gió mùa Đông - Bắc?
Những cô giáo thân thương
                                                    và những người thầy.
Những mái đầu xanh
                                                     và những mái đầu chớm bạc.
Những con tim cùng hoà
                                                       nhân thành nhiều bản đời ấm áp.
Tháng 11, những ngày ... 20.
                                                                                                   T.T.L


Trần Thiếu Lượng (Theo Kỉ yếu trường THPT Trần Quốc Tuấn)
avatar
phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 7000
Join date : 25/10/2010
Age : 50
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi

Bài gửi  Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết