Thống Kê
Hiện có 3 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 3 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 60 người, vào ngày Sat Jun 02, 2012 10:53 pm
Latest topics
» 20 - 11 - 2016
Sat Nov 19, 2016 4:25 pm by TLT

» Những tình khúc vượt thời gian
Wed Nov 16, 2016 1:17 am by phannguyenquoctu

» hãy trả lời em....
Wed Nov 09, 2016 12:40 pm by phannguyenquoctu

» Khế
Tue Nov 08, 2016 11:38 pm by phannguyenquoctu

» Vật lý phổ thông - web hay
Sat Nov 05, 2016 9:03 pm by phannguyenquoctu

» Thầy Ngoạn Cô Hoa
Fri Nov 04, 2016 1:05 pm by phannguyenquoctu

» Kỹ năng cho trẻ
Mon Oct 24, 2016 10:25 am by phannguyenquoctu

» 87TuNghia thăm mẹ bạn Phan Văn Hồng
Tue Oct 04, 2016 10:18 am by TLT

» Cáo phó (28/9/2016) ông Già bạn Nhật qua đời
Tue Oct 04, 2016 10:11 am by TLT

» Cáo phó: Mẹ bạn Lê Tuấn Phát C5 qua đời 18/9/2016
Wed Sep 28, 2016 4:54 pm by TLT

» Phim hành động, võ thuật tổng hợp
Wed Sep 28, 2016 12:39 am by phannguyenquoctu

» Cáo phó: Cha vợ của Phan Nguyễn Quốc Tú qua đời 15/9/2016
Sun Sep 18, 2016 11:18 am by TLT

» Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Wed Sep 14, 2016 12:43 am by phannguyenquoctu

» Khai giảng 2016 - 2017
Wed Sep 07, 2016 4:14 pm by TLT

» Cáo phó (25/7/2016): Cụ Ông cha của bạn Lê Văn Giàu qua đời
Wed Jul 27, 2016 9:57 am by TLT

» Bạn Phan Tấn Hoàng mãi ở lại trong lòng gia đình, người thân, của 87TuNghia và bạn bè thân hữu
Sat Jul 23, 2016 4:01 pm by phannguyenquoctu

» Phương pháp học tập siêu tốc
Wed Jun 29, 2016 10:43 am by phannguyenquoctu

» Mạc Đĩnh Chi
Mon Jun 27, 2016 10:18 pm by phannguyenquoctu

» 4 cách tự kiểm tra sức khỏe tại nhà chỉ mất một phút
Fri Jun 24, 2016 2:52 pm by phannguyenquoctu

» Kỹ năng tổng hợp
Sun Jun 12, 2016 9:53 pm by phannguyenquoctu

» Clip những bức ảnh biết chuyển động kỳ diệu
Sun Jun 05, 2016 3:59 am by phannguyenquoctu

» Điều gì xảy ra nếu bạn ăn hoa chuối
Sat Jun 04, 2016 8:19 pm by phannguyenquoctu

» Tự chữa tiểu đường từ lời một chân tu: Bạn có đoán được tên phương pháp này?
Tue May 31, 2016 12:03 pm by phannguyenquoctu

» Phan Nguyễn Quốc Tú - Hè 2014
Fri May 27, 2016 3:14 pm by TLT

» Bế giảng năm học 2015-2016
Fri May 27, 2016 3:06 pm by TLT

Top posting users this week

Top posting users this month

Top posters
phannguyenquoctu (6171)
 
TLT (2016)
 
letansi (1008)
 
le huu sang (320)
 
lamkhoikhoi (299)
 
pthoang (257)
 
luck (220)
 
sóng cát trùng dương (209)
 
hatinhve (181)
 
Admin (156)
 

December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 

Calendar Calendar


ĂN UỐNG VÀ GIÁO DỤC

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

ĂN UỐNG VÀ GIÁO DỤC

Bài gửi  phannguyenquoctu on Tue Mar 15, 2011 1:00 am

ĂN UỐNG VÀ GIÁO DỤC
Người Trung Quốc vốn coi trọng việc ăn, từ xưa đã có câu: “ Dân xem cái ăn lớn như trời”, đặc biệt là trong chăm sóc con cái, các bậc phụ huynh tốn công sức rất nhiều trong việc cho ăn. Mỗi khi trẻ ăn là phải làm mọi cách để trẻ ăn càng nhiều càng tốt. Lúc nhỏ thì phụ huynh nhai mớm cho con, con lớn một chút thì đút từng muỗng cơm thìa cháo. Thường thấy các bà, mẹ đuổi theo con trẻ chạy khắp sân., hết dỗ dành rồi doạ nạt để ép cho chúng ăn. Cho đến nay, dù kinh tế xã hội tăng trưởng, cuộc sống dư dả, nhưng tại rất nhiều cơ quan, mỗi khi tới giờ nghỉ trưa là các bà mẹ bỏ hết mọi chuyện, nhanh chóng băng qua dòng xe cộ dày đặc để về nhà cho con ăn trưa, sợ rằng không có người lớn, con trẻ sẽ không ăn no. Ngoài việc cho trẻ ăn nhiều, phụ huynh Trung Quốc (và một số nước châu Á khác) còn lo cho con ăn ngon. Những năm tháng khó khăn, cho mẹ có thể nhịn đói nhưng có chút thịt cá đều để dành cho con, thấy con ăn ngon miệng là cha mẹ sung sướng lắm rồi. Bây giờ kinh tế phát triển, không lo đói rét, các món sơn hào hải vị cũng dễ tìm, vậy thì còn món gì để cho trẻ ăn ngon miệng chứ ? Nghe nói nhiều trường tiểu học đang bắt đầu cho trẻ em ăn những món bổ dưỡng như nhân sâm, yến sào.. Không biết bọn trẻ có tiêu hoá nổi không ?

Phụ huynh Mỹ cũng quan tâm đến con cái nhưng chắc chắn không giống các phụ huynh Trung Quốc. Người Mỹ không ép trẻ ăn nhiều, lại càng không nghĩ đến chuyện cho trẻ em ăn nhân sâm, yến sào - những thứ mà ngay cả người Mỹ trưởng thành cũng không ăn. Những gia đình người Mỹ có trình độ giáo dục cao sẽ chủ động bổ sung can xi cho trẻ, không cho uống các loại nước có gas hay ăn nhiều kẹo. Nhưng đến khi trẻ bắt đầu biết cầm muỗng thì các phụ huynh Mỹ để cho con tự ăn, dù có làm rơi đổ đầy người cũng mặc. Khi trẻ vào tiểu học thì buổi trưa thường ăn ở trường, phụ huynh không phải về nhà làm cơm cho con. Những học sinh nghèo sẽ được nhà trường cho bữa trưa miễn phí, muốn ăn gì, ăn thế nào thì tuỳ, phụ huynh không quan tâm đến. Học sinh thuộc nhà khá giả thì có thể đem thức ăn bữa trưa đến trường nhưng cũng không ngoài 1 miếng bánh sandwich, 1 hộp nước trái cây.

Bữa ăn của người Mỹ, dù trên bàn có nhiều món, nhưng trẻ em nói ăn món nào, không ăn món nào là tuỳ ý, không ép buộc phải ăn. Phụ huynh dù biết rau xanh có giá trị dinh dưỡng, nhưng trẻ em không ăn thì thôi. Trẻ em nói ăn no là có thể buông muỗng nĩa thậm trí rời bàn ăn. Ở Mỹ rất hiếm có trường hợp nào trẻ em nói đã no mà người lớn bắt ở lại ép ăn mấy miếng nữa mới cho rời bàn (tựa như trẻ em không biết mình ăn no vậy) như ở Trung Quốc.

Cách thức và thái độ cho trẻ em ăn của người Mỹ thể hiện mục tiêu cốt lõi trong giáo dục trẻ em: Bồi dưỡng khả năng tư duy độc lập. Trẻ muốn ăn thì tự quyết định ăn món nào thích, món nào không, hoặc biết mình đang đói hay đã no. Nếu rõ ràng là đói mà do ham chơi không ăn cho đến đói xỉu thì đáng đời, đó là do nó tự chọn lựa thì phải chịu hậu quả. Khi đã nếm mùi đau khổ thì lần sau sẽ không còn tái phạm nữa. Người Mỹ thường nói: phạm sai lầm là điều không thể thiếu trong quá trình học tập, khi giáo dục trẻ em cần đặc biệt chú ý đến nhận thức này.

Từ cơ sở của quan niệm này, phụ huynh Mỹ xem trẻ em là bình đẳng với mình, tôn trọng ý muốn của trẻ. Người ta tin rằng cuộc sống của trẻ là của chính các em, cho dù hiện tại hay tương lai, trẻ em chỉ có thể sống cuộc đời độc lập của chính mình. Vì vậy phải sớm bồi dưỡng khả năng sống độc lập, không thích ăn thì thôi, ăn no thì nghỉ. Chính điều này làm cho các bậc phụ huynh Trung Quốc cho rằng phụ huynh Mỹ không quan tâm đến việc đói no, dinh dưỡng của con cái, thậm trí như vậy là ngược đãi chúng. Họ cho rằng, trẻ em tuổi nhỏ, chưa có kinh nghiệm cuộc sống, không có khả năng chọn lựa, vì vậy cha mẹ phải thay con mà quyết định cho chính xác. Trẻ em không thích ăn rau, chuyện đó không được, người lớn phải ép chúng ăn chứ. Trẻ mới ăn một chén đã kêu no, không thể như vậy, có còn đói, phải buộc cho nó ăn thêm vào. Quan niệm xưa của Trung Quốc là ‘’Tam thập nhi lập" - đến 30 tuổi mới coi là thành người, 40 tuổi mới không còn hồ đồ. Trẻ con thì biết gì mà có ý riêng, nếu cứ bỏ mặc chúng thì sẽ suy dinh dưỡng, cuối cùng sẽ chết đói.

Lớn lên trong 1 môi trường ‘’ ăn uống ‘’ như vậy, trẻ em Mỹ chắc chắn khó tránh khỏi bị đói thường xuyên, không ăn rau xanh nên phải bổ sung vitamin, còn trẻ em Trung Quốc thì luôn được no nê, chỉ cần bổ sung thêm yến sào hay nhân sâm.. Trẻ em Mỹ từ nhỏ đã hiểu rằng mình muốn cái gì, không muốn cái gì, mình no hay đói. Trẻ em Trung Quốc thì hiểu rằng, người lớn biết nhiều hơn trẻ con, vì vậy phải luôn nghe lời người lớn trong mọi lúc, mọi nơi. Trẻ em Mỹ từ nhỏ muốn cái gì thì nói cái đó, không ăn thì nói không ăn, no thì nói no, đói thì đói, chúng rất tự tin vào bản thân và chúng biết cha mẹ rất tin tưởng vào chúng. Trẻ em Trung Quốc từ nhỏ biết rằng không thể nói dối cha mẹ, cho dù nói thật cũng không được tin. Phụ huynh theo tiêu chuẩn của mình mà yêu cầu con cái, nên chỉ có cách lấy lòng người lớn, rõ ràng là không thích ăn cũng phải khen là rất ngon, rõ ràng là đói cũng nói là no…

Cho dù ở quốc gia nào, dù người lớn hay trẻ em, mỗi ngày ít nhất cũng phải ăn 3 bữa, vì vậy, những cử chỉ, lời nói của người lớn trên bàn ăn lặp đi lặp lại lâu ngày có ảnh hưởng rất lớn đến tâm trí trẻ em, thậm trí còn sâu sắc hơn trong những tiết học ở lớp. Vì thế khi phụ huynh cùng con cái trong bữa ăn, thực chất là thời gian tiến hành giáo dục về phương diện ý thức, điều này rất quan trọng và không thể xem thường.

Những hành động của phụ huynh Mỹ trong bữa ăn luôn hướng đến mục đích rèn luyện và bồi dưỡng cho trẻ con năng lực phán đoán độc lập, độc lập về tư duy và ý chí, tư tin và tự tôn, tôn trọng sự thành thực và lòng tin tưởng. Những hành vi của phụ huynh TQ trong bữa ăn là làm cho chúng hiểu rằng chúng còn nhỏ, thiếu kinh nghiệm cuộc sống, không biết tự mình cần gì, không biết là no hay đói, chúng cần có người lớn quan tâm, chỉ cần vâng lời là khỏi sợ đói, dinh dưỡng đầy đủ.

Kết quả là trẻ em Mỹ khi trưởng thành , câu thường nói nhất là ‘’ tôi biết, tôi hiểu’’. Trẻ em TQ khi trưởng thành, câu thường nói là ‘’tôi nghe nói’’. Trẻ em Mỹ nửa no nửa đói, dinh dưỡng không đủ, tự mình bay nhảy, tự do hành động, tét đầu chảy máu,... cuối cùng có thể phát kiến ra những cái mới, mở công ty lớn, làm ông chủ lớn, tự mình nghĩ gì nói nấy. Trẻ em TQ được nuôi dưỡng cẩn thận, hình vóc béo tốt, da dẻ hồng hào, yêu trẻ kính già, khiêm tốn cẩn thận, phục tùng lãnh đạo, sau cùng trở thành tấm gương lao động, công dân ưu tú, đại biểu nhân dân, người ta thích nghe cái gì thì nói cái đó.

Cho dù nuôi dưỡng để ra đứa trẻ như thế nào, tóm lại mà nói, ăn cơm là một việc đơn giản. Nhưng ngoài việc ăn để sống, hưởng thụ hay theo tiêu chí văn hoá dân tộc… bữa ăn còn có một công năng quan trọng là giáo dục trẻ em.

Phụ huynh Mỹ tuy không quan tâm đến việc trẻ em ăn gì, no hay đói, nhưng lại rất chú trọng đến cách ăn hay tướng ăn. Ở những gia đình trung lưu, thượng lưu, cách ăn là rất nghiêm khắc, không được để phạm lỗi. Trẻ em từ nhỏ phải học cách sử dụng dao, nĩa thật thuần thục, khi ăn không được bưng cả đĩa lên để vào miệng, cái gì đã ngậm vào miệng thì tuyệt đối không được nhả ra. Ngay cả các món xương, gà vịt cá tôm… cũng không được cho vào miệng cắn rồi nhả xương ra, trẻ em phải dùng dao nĩa để lột da, lóc xương cẩn thận trước khi cho vào miệng, chú ý động tác không được gây tiếng động lớn. Khi ăn không được há to mồm, húp mì, cháo hay uống trà, rượu không được phát ra tiếng, vừa ăn vừa trò chuyện là đại kỵ… Chính vì khó như vậy nên miếng ăn cũng khó được hưởng thụ đầy đủ. Phụ huynh TQ chú trọng lợi ích thực tế, quan tâm đến việc trẻ em ăn cái gì, ăn nhiều ít, bổ dưỡng hay không, khi ăn thì thoải mái không quá quan trọng về cách ăn. Cả nhà lớn nhỏ cùng quay quần ăn uống, chuyện trò rôm rả, tận hưởng cái thú ẩm thực. Cách ăn này có thú vui trọn vẹn của nó mà cách ăn của người Mỹ không thể nào hưởng thụ được. Đây là chỗ bất đồng trong việc ăn uống và giáo dục từ ăn uống của người TQ và người Mỹ.

(Theo Trung Quốc ngày nay, số 53 – 2004)

(st)

phannguyenquoctu

Tổng số bài gửi : 6171
Join date : 25/10/2010
Age : 48
Đến từ : Sài Gòn

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết